Thế giới hoàn mỹ

Chương 67: Ngây dại.

Khối xương trắng loáng này có thể nói là báu vật, ghi chép lại rất nhiều huyền bí như bản chất của Phù Văn, hình chạm khắc cảnh hung thú Thái Cổ quyết đấu cùng thần linh, tất cả đều diễn giải từ lúc nguyên thủy nhất.

Nhóc tỳ ngây dại, mê man không gì sánh nổi mà ôm khối xương óng ánh, mỗi một giờ một khắc đều không ngừng lĩnh ngộ lẫn suy tư, cứ như đã nhập ma. Thậm chí nó tu luyện chuyên tâm đến mức mà đi thẳng đến hồ nước, mãi đến khi nước ngập đến sặc mũi mới giật mình tỉnh lại, khiến cho tộc nhân phải dở khóc dở cười.

"Tui cầm một bát sữa thú hươ hươ trước mặt nó vậy mà mặt nó cứ đơ ra, thiệt không bình thường nha."

"Tiêu rồi, nhóc tỳ ngu người rồi, có khi nào sẽ khùng luôn không ta?"

Một đám nhóc con thầm thì, thấy bộ dáng của nó thì đều coi như là đã nhập ma.

"Đừng lao tâm qua cháu, cẩn thận không thì bị thương." Lão tộc trưởng căn dặn nghiêm túc, nhóc tỳ hộc máu không chỉ một lần, dù thân thể nó mạnh mẽ thì cũng cần phải chú ý.

Nhóc tỳ tập trung rất chuyên chú đến quên ăn quên ngủ, khối xương trong suốt chưa từng rời khỏi bàn tay, nó nghiền ngẫm chăm chú đọc dữ kiện như du hành xuyên về quá khứ, chìm đắm trong đó như cùng hòa chung vào khối cốt.

Nó đang đọc đọc một trận chiến mẫu khác, một con Kim Sí Đại Bằng chiến với thần linh, phù hiệu trên khối xương cực kỳ dày đặc, mà hình chạm khắc cũng rất nhỏ, thế nhưng vậy mà lại từ khối cốt hiển hiện ra vô cùng chân thực.

Nhóc tỳ càng ngày càng chăm chú, con mắt chưa chớp lần nào, tinh khí thần tập trung như hòa nhập sâu vào trong khối xương, tập trung như thế thì cảnh sắc hiển hiện ra từ hình chạm cũng khác nhau.

Con Kim Sí Đại Bằng tỏa ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, rồi sau đó toàn thân càng phát sáng rực, nó hiện ra từ trong khối xương mà cứ như được đúc thành từ vàng ròng, sinh động đến mức sắp bay ra ngoài.

Nó quyết chiến cùng thần linh kịch liệt không gì sánh nổi, cả hai đều bị thương, cả người nó dính đầy thần huyết trộn lẫn máu vàng kim của chính mình, quả thật bá tuyệt thiên địa, cánh lớn màu vàng kim che đậy cả bầu trời tỏa khí thế sắc bén kinh thiên.

Không có ghi chép Bảo Thuật kinh thiên, chỉ trình bày diệu dụng của Phù Văn một cách chính thống, phác họa ra các đường nét chỉ điểm những mấu chốt trong trận chiến này, đúng là thâm ảo vô cùng.

Nhóc tỳ chỉ mới nhìn bức hình thứ nhất mà đã đã nhập ma trầm mê không tỉnh dậy, khi tinh thần bị suy kiệt cực hạn thì mới ói ra một bụm máu to rồi mở mắt.

Tộc nhân nhìn thấy cảnh này không ai không đau lòng, nhóc tỳ tập trung đến mức say mê như thế sẽ không tốt, họ dồn dập khuyên can đừng có cố thế nữa.

"Dạ, cháu biết, những hình chạm khắc đó quá thâm ảo, cháu không thể tham ngộ liền ngay được, tất cả cứ từ tốn mà tìm tòi thì tốt hơn." Nhóc tỳ nghe theo khuyến cáo, đồng ý rút kinh nghiệm. nguồn t r u y ệ n y_y

Một trận mẫu như thế, những hình chạm khắc như thế, nếu như truyền ra bên ngoài thì sẽ gây ra sóng to gió lớn, mặc dù không có diễn hóa Bảo Thuật nhưng tuyệt đối có thể gọi là "Chiến Thần đồ lục".

Có mấy ai nhìn thấy được cảnh Kim Sí Đại Bằng quyết đấu thần linh? Đồ lục này vừa ra chắc chắn kinh thế, là báu vật cao thủ mơ tưởng, không chỉ trong loài người mà tất cả các chủng loài đều thèm thuồng!

Đây chính là chỗ đáng sợ của "Nguyên Thủy Chân Giải", nó giải thích ý nghĩa thâm ảo của Phù Văn bằng bằng cách dùng trận mẫu để giảng giải, từ thấp lên cao rồi từ cao xuống thấp, giúp người xem như chạm tới một vùng trời đất khó lường.

Một chiếc thuyền con nổi giữa hồ, gió gợn lên từng gợn sóng giữa hồ nước trong veo, Long Tu Ngư màu vàng kim nhảy lên phản chiếu tia phản chiếu óng ánh, tung tóe bọt nước.

Nhóc tỳ nằm trên thuyền con thiệt thoải mái mà thư thái, toàn thân phát ra từng tia thần hi óng ánh đang lại gầy dựng tiếp Phù Văn trong cơ thể nó, cùng giao hòa cùng máu thịt.

Nó đã dừng đọc Nguyên Thủy Chân Giải, cảm ngộ đã thâm hậu vượt xa nhận thức trước đây, hiểu được ý nghĩa bổn nguyên sâu nhất của Phù Văn, bắt đầu trùng tu Bàn Huyết Cảnh. Từng hạt sáng nhỏ li ti hiện ra như chư thiên thần ma trú ngụ trong cơ thể, vì chủ thể mà tụng kinh, mà thủ hộ, mà dưỡng thần, giúp nó thoát thai và càng lúc càng mạnh mẽ.

Hiệu quả thật kinh người, nhóc tỳ nay như một cái lò lửa sống đang phát sáng mấy ngày liên tục, từng vệt hoa văn xiên xỏ khắp từ trong ra ngoài cơ thể, óng ánh và xán lạn.

Tộc nhân không quấy rối nó ngộ đạo, nhóc tỳ đang nửa tỉnh nửa mê, toàn bộ tinh thần đều đang tập trung ngao du ở một thế giới rực rỡ...

Thần hi tràn ngập đến mức hóa hình ở ngoài cơ thể, cứ như những sợi lông vũ thần thánh phiêu bồng, huyết khí vang ầm ầm, mỗi một giọt máu đều chứa đựng một cái Phù Văn, chúng nó ngưng đọng lại một chỗ khiến khí tức chung lại cường thịnh lên.

Thần hi bao trùm ngoài cơ thể, óng ánh mà thánh khiết, nó cứ như sắp vũ hóa phi thăng vậy, một vùng ánh sáng rộng lớn lơ lửng lượn lờ chiếu rọi sáng rực một vùng hồ nước.

Tộc nhân bị kinh động nên vây xung quanh hồ quan sát, các trân cầm dị thú như Tiểu Loan Điểu, Độc Giác Thú cũng đờ ra nhìn kinh ngạc cảnh trong hồ, từng đàn Long Tu Ngư bơi lại gần tắm rửa trong cơn mưa ánh sáng, ánh sáng phản chiếu lên vảy vàng kim càng phát ra ánh lung linh tuyệt mỹ.

Nhóc tỳ nhắm mắt lại, hi quang lưu chuyển liên tục, mưa ánh sáng rơi lả tả, nó không ngừng lột xác.

Tinh túy thiên địa không ngừng tràn vào trong cơ thể tẩm bộ phủ tạng và thân thể, nó càng óng ánh và rực rỡ, tinh huyết như trường hà chảy cuồn cuộn, như đang xoay chuyển sao trời.

Cuối cùng cũng thành, nó tu hành đã đến được cực điểm, hoàn thành Bàn Huyết Cảnh viên mãn.

Nhóc tỳ mở mắt ra, toàn bộ thần hi thu vào, thân thể bóng loáng cứ như được đúc thành từ ôn ngọc, một đám cá lớn màu vàng kim trong hồ kinh hãi liền vẫy đuôi lặn sâu vào dưới hồ.

"Phù phù!"

Nhóc tỳ nhảy ùm xuống nước bắt được một con Long Tu Ngư nặng hơn ba trăm cân, toàn thân lưu động kim quang, râu của nó óng ánh mà tỏa hương thơm ngát, đúng là cả người đều là bảo.

"Nhóc thò lò mũi xanh, chụp nè!" Nhóc tỳ hô lên quăng con cá lên bờ hồ.

Sau đó nó lại lặn xuống dưới thật nhanh, lần này thì nó bắt được một con cá màu vàng kim to lớn nặng hơn hai trăm cân, tỏa ra mùi hương bát ngát, nó lại quẳng lên bờ.

"A A A, Ngư Vương kìa, trước đây bắt được cá mấy chục cân tưởng là lớn lắm rồi, không ngờ giống bảo ngư này có thể to đến như vậy!"

"Nhóc tỳ ơi, cá lớn nhiều lắm đó, mới nãy tui thấy tới hai mươi mấy con giống như thế, bắt nhanh lên a!"

Một đám nít ranh kêu to um trời. Ngư Vương như thế khẳng định sẽ có dược hiệu cực tốt, sau khi ăn sẽ tăng cường huyết khí của bọn chúng, tăng thêm khí lực.

Nhóc tỳ cũng không bắt tiếp mà nhảy vọt lên bờ hồ, hồ lớn xanh lam dưỡng ra được loại cá trân hiếm này không dễ dàng, không thể tận diệt Ngư Vương, phải để bọn chúng đẻ trứng nữa chứ.

"Gia gia! Cháu muốn đi xa." Trong lúc ăn tối, nhóc tỳ đột nhiên đề xuất ý muốn.

Bàn tay thô ráp của lão tộc trưởng khẽ run đưa lên trán, hỏi: "Nhóc con, cháu nhỏ như thế, tu vi vẫn chưa đủ để ngang dọc Đại Hoang đâu, mà cháu muốn đi đâu?"

"Không phải là cháu hoàn toàn đi khỏi Thạch Thôn đâu, chỉ là đi mài giũa theo sắp xếp của Liễu Thần mà thôi, đi ra ngoài một vòng rồi về sớm thôi mà." Nhóc tỳ khe khẽ nói.

Mặc dù là đi mài giũa nhưng đi đâu là do chính nó chọn.

Trong mắt nó ngấn hơi nước, nó đang nhớ cha mẹ, nhớ người thân, một lần ly biệt thế mà qua nhiều năm vẫn không thấy hai người Thạch Tử Lăng quay về, nó lo lắng vô cùng.

"Cháu à, chẳng nhẽ cháu định đi cổ quốc đó ư?" Lão tộc trưởng lo lắng, một đứa bé nhỏ như vậy không thể chinh chiến cùng Vương tộc hùng mạnh, quá ảo tưởng rồi.

Nhóc tỳ lắc đầu, nói: "Cháu không liều thế đâu, chỉ là tới vùng biên cương của cổ quốc mà thôi. Liễu thần nói với cháu hãy đi đánh giết với mãnh thú hồng hoang, đi những nơi hiểm ác để mài giũa, như vậy sở học sẽ được củng cố, trưởng thành nhanh chóng."

Nó trùng tu Bàn Huyết Cảnh đã viên mãn, hiện tại vâng theo Liễu Thần không đột phá vội mà nghỉ chân ở cảnh giới này một tháng, học thêm nhiều thể ngộ và lý giải thì càng có lợi cho tu hành tương lai.

Nhóc tỳ muốn đi tổ địa thứ hai nhìn xem thế nào, đó là một nơi để đày người, có vài lão nhân sa cơ lỡ vận đã tán gẫu rất hợp với cha mẹ nó, cũng nên biết rốt cuộc cha mẹ nó đã đi đâu.

Một đứa bé đã xa cha mẹ nhiều năm, khi biết bọn họ vì nó mà liều mạng tiến vào một tòa Thái Cổ Thần Sơn thì có thể tưởng tượng sự tưởng niệm và lo lắng trong lòng đứa bé đó lớn đến mức nào.

Có thể bây giờ nó không thể làm được gì nhưng phải biết tin tức của bọn họ, cảm tình và tưởng niệm đối với thân nhân rất lớn, dù cho không thấy được người thì một ít tin tức cũng coi như là một loại an ủi..

Ngoài ra, ở đó còn có một đứa bé đang thế chỗ cho nó, bị đày ở vùng đất khổ hoang kia, không biết đứa bé đó có khỏe không, có gặp nguy hiểm tai hại nào chăng? Nhóc tỳ là một người trọng cảm tình, nó cảm thấy đã liên lụy vận mệnh đứa bé kia.

"Nhóc tỳ, xa lắm đấy, quá nhiều nguy hiểm dọc theo con đường này!" Lão tộc trưởng không đồng ý.

"Tuy rằng rất xa nhưng không phải là không thể vượt qua, Liễu Thần đã nhìn xuyên vào tiềm thức của cháu mà tính toán ra được quãng đường, đại khái cách nơi này khoảng ba mươi vạn dặm." Nhóc tỳ tếu táo.

Tổ địa thứ hai nằm ở vùng biên cương cổ quốc, nơi đây là một vùng man hoang và lạnh lẽo, nơi đây cách tổ địa chân chính cũng không xa, chỉ khoảng ba mươi vạn dặm, hiển nhiên người Thạch Tộc năm đó vẫn luôn hướng về nguồn cội.

Quãng đường ba mươi vạn dặm so với cương thổ mênh mông vô ngần của cổ quốc thì chả là cái gì, nhưng đối với một đứa nhóc xưa nay chưa đi xa như nhóc tỳ thì đúng là một con số trên mây.

"Cháu đó giờ chưa từng tự đi xa, sao bảo ông yên tâm cho được." Tộc trưởng kiên quyết.

Sau đó không lâu, thôn nhân biết được cũng cực lực phản đối, đường càng dài thì nguy hiểm càng nhiều vô cùng, nếu không cẩn thận thì chết giữa vùng rừng núi này như chơi.

"Liễu Thần nói đây là một lần mài giũa quan trọng, cháu buộc phải đi một chuyến này." Nhóc tỳ năn nỉ.

Tộc nhân nghe xong liền trầm xuống, cây liễu cháy đen đã là một vị thần trong lòng của bọn hắn, lời của ngài ấy nói ra khó mà phản đối được.

"Loại mài giũa kiểu này ngươi có thể từ chối, không bắt buộc phải chấp nhận đâu, ta chỉ là áp dụng biện pháp mài giũa thú non của các loài hung thú Thái Cổ - Chân Hống, Tỳ Hưu để rèn luyện ngươi. Quãng đường ba mươi vạn dặm đúng là rất đáng sợ, trong Đại Hoang có rất nhiều dị chủng, lỡ vạn nhất gặp phải thì hãy tránh qua, nếu không thì sẽ nguy hiểm đến tánh mạnh." Liễu Thần nói.

Thời kỳ Thái Cổ, các loài sinh vật chí cường cực kỳ nghiêm khắc đối với dòng dõi chúng nó, bình thường đều dùng loại mài giũa như địa ngục để tương lai đám thú con trưởng thành được mạnh mẽ vô song.

Một mình đi giữa muôn trùng mãnh thú hồng hoang, đi xuyên qua dãy núi rừng nguy hiểm khôn cùng thật là một thử thách cực đại, tuy rằng không có kẻ thù rõ ràng nhưng như thế lại càng nguy hiểm hơn.

Mài giũa của Liễu Thần không thể so với tiêu chuẩn của Nhân Tộc mà theo chuẩn của những chủng tộc mạnh mẽ nhất thế gian này.

"Để cháu thử một chút xem, nếu không ổn thì cháu sẽ quay về ngay, không hề liều mạng đâu." Ánh mắt nhóc tỳ lóe lên ánh kiên nghị.

Trong ký ức của tiềm thức, gia gia của nó từng bắn giết một con non Tỳ Hưu tại Bách Tộc Chiến Trường, huyết mạch con thú kia cực kỳ tinh thuần, nghĩ lại thì có lẽ là do con hung thú chí cường kia cố ý thả con nó vào để tiến hành sự tôi luyện tàn khốc.

"Cháu cũng có thể đi được!" Nhóc tỳ nắm chặt tay, tự cổ vũ chính mình phải đi về phương xa nơi có cổ quốc kia.