Tà Thiếu Dược Vương

Chương 55: Linh khí thượng phẩm!!!

Chỗ chuôi kiếm Huyền Âm Kiếm có khắc bốn điểm, giờ khắc này Huyền Âm Kiếm ở dưới thúc giục pháp lực của Thường lão tứ chớp lóe hào quang, có thể nhìn thấy rõ ràng.

Thường lão tứ chính mình lại sớm đã hoảng sợ đến ngây người, hoàn toàn không thể tin hết thảy đây là sự thật! Linh khí thượng phẩm đấy! Điều này sao có thể!? Loại vật này có tiền cũng không mua được, lần trước bán đấu giá Linh khí thượng phẩm còn không tốt bằng cái này, đã có tới mấy ngàn vạn...

Mặc dù Thường lão tứ có chút gia sản, nhưng dù tính toàn bộ thêm vào, cũng không đổi được một thanh Linh khí thượng phẩm, huống chi còn là loại Linh khí thượng phẩm cường hãn này.

Hơn nữa nhìn thấy bốn điểm sáng chỗ chuôi kiếm, trong mắt hắn nước mắt cũng không nhịn được chảy xuống.

- Sư... Sư phụ! Cái này... cái này thật sự quá quý trọng, lão tứ không dám... Thường lão tứ tự mình cảm thụ uy thế của thanh Huyền Âm Kiếm này, một hồi lâu mới hoàn hồn lại, hai tay run run đưa thanh kiếm định trả lại.

- Ngươi còn gọi ta là sư phụ thì nên biết, sư phụ cho ngươi tặng vật làm sao có thể thu hồi chứ?! Hơn nữa bên trên đó đều đã có dấu hiệu chuyên dành cho ngươi, sau này sẽ thuộc về Thường lão tứ ngươi hết thảy! Nhậm Kiệt phất tay áo bảo hắn thu lại, nói: - Ngươi trước hãy luyện hóa hoàn toàn nắm trong tay, sau đó mới mang ra dùng, miễn cho có vài người mưu đồ gây rối! Vật này là do sư phụ ngươi cứu người khác một mạng có được, đến sau hơi chút chữa trị một chút, cũng không tính quý trọng lắm!

Mới vừa nhìn thấy bốn điểm sáng kia, mọi người cũng đã liên tưởng tới tên của Thường lão tứ, giờ này nghe Nhậm Kiệt nói như vậy, rốt cục cũng xác định bốn điểm đó đích thật là cố ý lưu lại.

Muốn lưu lại dấu khắc ở trên Linh khí thượng phẩm, chuyện này phải là thủ đoạn gì?

Vừa rồi Phương Viêm kích động, cộng thêm Nhậm Kiệt nói như vậy, mọi người lập tức nhìn về phía Phương Viêm, chẳng lẽ đây là Phương gia...

- Nhậm Kiệt! Phương gia ta đáp ứng cho ngươi một kiện Linh khí trung phẩm, chỉ sợ nơi này có chút vấn đề, có thể là hạ nhân cầm nhầm... Giờ phút này rốt cục Phương Viêm không kìm nổi lên tiếng: là Linh khí thượng phẩm nha! Sao có thể cứ như vậy để cho người khác.

- Câm ngay! Lập tức... lập tức đóng hậu môn của ngươi lại. Nhậm Kiệt đã đợi Phương Viêm ra mặt từ lâu, lập tức không chút khách sáo chỉ tay vào Phương Viêm nói: - Muốn còn mặt mũi hay không? Trước đó ta ở Phương gia nói phải có 600 vạn tiền ngọc, cộng thêm các ngươi trước đã sớm đồng ý dùng một kiện Linh khí trung phẩm để cứu người. Con bà nó! Các ngươi nói không có nhiều tiền như vậy, đến sau lại nói Trường Nhạc Đổ Phường là thuộc về Phương gia các ngươi, dùng Trường Nhạc Đổ Phường gán nợ 500 vạn lượng tiền ngọc; sau đó lại giao cho ta một cửa hàng dược với danh nghĩa ngươi, cùng với một cái trang viên với danh nghĩa Phương Thiên Ân, và một cửa hiệu tơ lụa với danh nghĩa Phương Kỳ, thay thế 100 vạn lượng tiền ngọc... lúc đó ta mới dùng bảo vật của cha ta lưu lại cứu người!

- Con bà nó! Bổn gia chủ còn chưa có tìm các ngươi tính sổ đâu! Giờ phút này Nhậm Kiệt trực tiếp đứng lên quát mắng: - Cái gì Trường Nhạc Đổ Phường là tài sản của Phương gia các ngươi, Thường lão tứ hàng năm tiến cống cho Phương gia các ngươi cầu che chở bình an mà thôi, kết quả các ngươi lại với lý do ta muốn gồm thâu Trường Nhạc Đổ Phường, để bức bách Thường lão tứ bán Trường Nhạc Đổ Phường với giá thấp mấy chục vạn lượng tiền ngọc. Sau đó đến gán cho ta trừ 500 vạn lượng tiền ngọc. Nếu không nhờ sau đó bổn gia chủ gặp lão tứ, còn thật không biết các ngươi ở trong này dùng chiêu thức ấy! Bổn gia chủ xem thấy Thường lão tứ cũng có chút thiên phú, liền thu hắn làm đồ đệ, vốn cũng không tính toán dây dưa với các ngươi ở chuyện này nữa, không nghĩ tới Phương gia các ngươi chẳng biết xấu hổ, lại ở khắp nơi gieo rắc lời đồn!

Thường lão tứ cũng nói: - Phương Viêm! Thường lão tứ ta không phải đứa trẻ mấy tuổi, Phương gia ngươi nhiều lần muốn gồm thâu Trường Nhạc Bang ta không có kết quả, cuối cùng không ngờ lại sử dụng loại thủ đoạn hèn hạ này, còn giá họa cho sư phụ ta. Phần sổ sách này Thường lão tứ ta vĩnh viễn ghi nhớ kỹ!

- Ngươi... các ngươi... Thường lão tứ, ngươi đang tìm chết... Phương Viêm cũng thật sự phẫn nộ đến sắp bùng nổ rồi: - Các ngươi cũng đã sớm thông đồng tốt lắm, đừng tưởng rằng như vậy là được! Thường lão tứ! Ngươi chết chắc rồi, không ai có thể bảo vệ được ngươi!

Vừa nghe Phương Viêm nói lời này, khóe miệng Cao Bằng khẽ nhích động, muốn nhắc nhở Phương Viêm nhưng tiếp theo sau lại nhịn xuống.

- Vừa rồi bổn gia chủ vừa nói qua, thu đồ đệ mà mục đích mời mọi người tới chính là để mọi người chiếu cố nhiều hơn! Phương Viêm ngươi thật đúng là rất uy vũ, ở Nhậm gia ta mà bắt đầu uy hiếp muốn giết đồ đệ ta! Người đâu, bắt lại, đánh cho ta!

- Nhậm Kiệt ngươi dám! Ta chính là Thống lĩnh Cấm Vệ Quân, ta là đại biểu Phương gia đến dự tiệc, ngươi dám động tới ta ư! Lần này Phương Viêm thực sự nổi giận rồi! Lần này khác với trước đây cầu Nhậm Kiệt chữa bệnh cho Phương Kỳ.

Cận vệ đội cũng mặc kệ hắn là Thống lĩnh Cấm Vệ Quân cái gì, là đại biểu Phương gia cái gì đến dự tiệc, trực tiếp ập tới bắt người.

- Nhậm Kiệt, Thường lão tứ! Các ngươi chờ đấy! Ầm... Phương Viêm đúng là thứ thiệt có chút bản lĩnh, tu vi Thần Thông Cảnh cũng không phải đùa giỡn liền đánh bay hai gã thành viên cận vệ đội. Ngay sau đó thân mình hóa thành một luồng sáng xông lên không trung. Tuy rằng hiện tại hắn còn chưa có biện pháp duy trì phi hành cự ly xa, nhưng hắn cũng biết pháp thuật gia tốc cự ly ngắn trên không trung.

Hắn vừa mới vọt lên, không đợi bay khỏi khu vực sân này, cũng không đợi Đồng Cường bảo vệ ở một bên ra tay, trên không trung đã xuất hiện một lá Bài Cửu thật lớn, trong nháy mắt biến thành lớn hơn mười thước, rồi “bịch” một tiếng đã đánh cho Phương Viêm rơi xuống đất.

Hiện giờ Thường lão tứ đã chính thức bái sư, Nhậm Kiệt lại thưởng cho hắn một thanh Linh khí thượng phẩm thứ tốt bực này, cộng thêm ý niệm của Nhậm Kiệt nói với hắn giống như một thế giới mộng ảo kia, hiện giờ Thường lão tứ đã toàn tâm toàn ý tín phục đi theo sư phụ trẻ tuổi Nhậm Kiệt này. Cho nên hắn trước tiên ra tay, pháp bảo Bài Cửu của hắn mặc dù chỉ là Linh khí hạ phẩm, nhưng ở trong tay hắn vẫn có uy lực cực lớn, hoàn toàn không phải tên Phương Viêm, chỉ dựa vào dược vật tấn công đại đạo Thần Thông Cảnh tầng thứ nhất này có khả năng chống lại được.

“Ầm...” Thân mình Phương Viêm rơi mạnh trên mặt đất, làm cho mặt đất đều bị lún thành một cái hố sâu.

- Nói xấu sự trong sạch của bổn gia chủ, bịa đặt sinh sự, còn uy hiếp tánh mạng đồ nhi của bổn gia chủ, còn là ở ngay địa bàn Nhậm gia ta, ở trên yến hội gia chủ Nhậm gia ta thu đồ đệ... lá gan của ngươi cũng thật lớn đấy! Nhậm Kiệt nói xong, nói thẳng: - Người đâu! Mang hắn ra trói trên cây cột ở cửa, chờ Phương gia trả lời một câu hợp lý với bổn gia chủ!

- Dạ! Đồng Cường phất tay ra lệnh, lập tức có người nhấc lên Phương Viêm bị đánh không còn sức phản kháng, trực tiếp lôi hắn ra hướng cửa chính.

- Chậm đã! Nhưng vào lúc này, Lý Nham miễn cưỡng được người nâng đứng lên hô một tiếng, cố nén đau nói: - Nhậm Kiệt! Ngươi thật to gan, Phương Viêm chính là Thống lĩnh Cấm Vệ Quân, cho dù là quân bộ đều không có quyền tùy tiện đánh bắt, ngươi cũng dám đả thương người, còn muốn trói lại, ta xem ngươi thật sự là không biết trời cao đất rộng mà!

Lý Nham cho là nếu mình đã đại biểu cho hoàng gia tới đây, giờ phút này tìm được cơ hội đương nhiên phải nói một tiếng, bởi vì hôm nay bệ hạ phái mình đến bản thân nó đã có dụng ý không phải tầm thường.

- Hôm nay bổn gia chủ chỉ mời 10 đại bang phái ở Ngọc Kinh Thành cùng với người của 4 đại gia tộc, cũng không mời cái gì Thống lĩnh Cấm Vệ Quân. Nếu như hắn đại biểu cho bệ hạ tới, Nhậm Kiệt ta dù có mười cái đầu cũng không dám làm như vậy. Nhưng hôm nay là Phương Viêm đại biểu cho Phương gia tới. Phương gia vong ân phụ nghĩa, bổn gia chủ hao phí chỉ có một giọt bảo vật giải độc cứu người, bọn họ lại ở trong bóng tối hãm hại vu cho bổn gia chủ bất nghĩa, bây giờ còn vô sỉ muốn cướp đoạt vật của bổn gia chủ, muốn giết đồ nhi của bổn gia chủ...

Nhậm Kiệt nói đến đây lông mày dựng lên, quần áo lụa là lại mười phần kiên cường quát to: - Bổn gia chủ nếu còn không thu thập hắn, làm sao bổn gia chủ có thể quản lý Nhậm gia lớn như vậy; làm sao lăn lộn tiếp ở Ngọc Kinh Thành, về sau còn không phải ai muốn khi dễ là khi dễ sao? Lý Hầu gia! Bổn gia chủ mời các người đại gia tộc tới chỉ là để làm chứng, hôm nay chuyện giữa Nhậm gia ta và Phương gia, Lý gia ngươi không nên nhúng tay vào!

Cách gọi 5 đại gia tộc mặc dù đã có từ lúc khai quốc, nhưng dù sao Lý gia là hoàng tộc, thời điểm mọi người quen gọi là tứ đại gia tộc, nâng lên Lý gia thật cao. Mà Hoàng đế cũng chỉ thời điểm ở trong đại điện có 5 tộc, mới hoàn toàn với thân phận gia chủ Lý gia cùng ngồi cùng ăn với bốn vị gia chủ. Còn ở thời điểm khác vẫn là phân biệt rất rõ ràng, nhưng giờ phút này Nhậm Kiệt lại hoàn toàn cố ý không nói cái gì Hoàng đế, hoàng gia, trong miệng chỉ có 5 đại gia tộc. Về phần chuyện hiện tại này là chuyện giữa Nhậm gia với Phương gia, căn bản không để Lý Nham có cơ hội ngắt lời.

“Quản lý Nhậm gia lớn như vậy”, nghe Nhậm Kiệt nói ra những lời này, thiếu chút nữa Lý Nham bật cười phun nước bọt ra ngoài. Nếu ngươi thực sự con bà nó có thể quản lý Nhậm gia, thì cũng không phải những người này tới nơi này, cũng không ai dám chọc giận ngươi. Chỉ là bị Nhậm Kiệt nói như vậy, trong lúc nhất thời hắn cũng không biết nên nói như thế nào cho phải.

Chẳng lẽ trước kia hắn đều là giả ngây giả dại? Nhậm Kiệt này so với trước kia có khác biệt rất lớn. Tuy nhiên nếu hắn thực rất thông minh, cũng không nên ở vào thời điểm này lộ mặt nói chuyện như vậy, không chỉ nói những người khác, các thế lực khác, mà chỉ riêng những trưởng lão Nhậm gia bọn họ kia, còn có hai vị Đại tướng quân kia cũng không có khả năng để hắn chân chính cầm quyền. Đây là hắn tự tìm chết, như vậy chỉ sẽ chết nhanh hơn. Cao Bằng nhìn Nhậm Kiệt, càng nhìn càng cảm thấy không nhìn thấu tên này.

Dòng chính của 5 đại gia tộc vì để tránh cho bị người chú ý, xuất hiện tình huống chết non, để ẩn giấu thực lực; hoặc là tài trí thông minh, ở thời điểm thích hợp bạo phát cũng là chuyện thường xảy ra. Nhưng tình huống của Nhậm Kiệt thì khác, hắn dù có thông minh đi nữa trong ngoài đều khốn đốn như vậy, cũng chỉ sẽ chết sớm hơn mà thôi. Nếu hắn lăn lộn sống qua ngày, có lẽ còn có thể sống lâu một ít thời gian.

Chẳng lẽ là sau cùng hắn điên cuồng, biết chuyện không xong nên làm liều!!! Cao Bằng vốn là muốn mượn dùng lần yến hội này để thấy rõ Nhậm Kiệt, nhưng Nhậm Kiệt lại thu Thường lão tứ một bang chủ Trường Nhạc Bang như vậy làm đồ đệ, còn lấy ra ban tặng đồ đệ một kiện Linh khí thượng phẩm... ngay cả hắn đều bị chấn khiếp rồi, hành động tiếp theo của Nhậm Kiệt càng làm cho hắn khó hiểu, nghi hoặc.

Về phần Chiêm Tứ Hải, Hoàng Vận, Lôi Thạch bọn họ thì một hồi lâu mới tỉnh hồn lại, thầm nghĩ: “Tên này cũng quá cường hãn đi, Thống lĩnh Cấm Vệ Quân, con cháu dòng chính của Phương gia mà lại trực tiếp ra lệnh đánh, còn bị trói trên cột ngoài cổng chính, cũng quá hung tợn đi!”

Nên biết rằng Phương Viêm bất luận là Thống lĩnh Cấm Vệ Quân hay là con cháu dòng chính của Phương gia, bất kỳ thân phận nào, những người bọn họ này cũng không dám tùy tiện trêu chọc, hiện giờ ở trong này lại...

Giờ phút này bọn họ không khỏi thầm cảm khái, đều nói tên Nhậm Kiệt này là một gia chủ con rối, ăn chơi trác táng, nhưng nói thế nào đi nữa cũng là con của Nhậm Thiên Hành, cũng đeo danh nghĩa gia chủ Nhậm gia, may mà trước kia mình không đui mù chọc tới hắn.

Tuy nhiên điều này dù sao cũng không có quan hệ nhiều tới bọn hắn, chuyện giữa 5 đại gia tộc từ trước đến nay bọn họ không dám nhúng tay vào.

Chẳng qua là khi nhìn lại Linh khí thượng phẩm trong tay Thường lão tứ, trong mắt ai nấy cũng đều lộ ra vẻ mặt vô cùng hâm mộ, ghen tỵ... Cái này nếu là vật vô chủ, thì dù đối phương là cường giả Âm Dương Cảnh bình thường, bọn họ cũng sẽ liên thủ thậm chí gọi người tới cướp đoạt. Trong chốn giang hồ một kiện Linh khí thượng phẩm, đủ để nhấc lên một trận chém giết tàn khốc.

Hiện tại bọn họ chỉ dám có ý tưởng trong lòng! Nhậm Kiệt bỏ ra cao giá như vậy thu Thường lão tứ này làm đồ đệ, bất kể ngoại giới đồn đại như thế nào, chỉ cần một ngày Nhậm Kiệt còn là gia chủ Nhậm gia, thì nhất định phải cẩn thận đối đãi.

- Chúc mừng Nhậm gia chủ thu đồ đệ! Lão tứ, chúc mừng a! Chiêm Tứ Hải trước hết kịp phản ứng, đây dù sao cũng là Nhậm Kiệt thu đồ đệ. Hơn nữa nhìn thái độ của Thường lão tứ cũng tuyệt đối không có nửa điểm bị bức bách, huống chi có kiện Linh khí thượng phẩm này, ngay cả bọn họ đều muốn làm đồ đệ của tên này, đâu còn cần phải bức bách chứ!

Chiêm Tứ Hải vừa lên tiếng chúc mừng, lúc này người chủ 10 đại bang phái mới kịp phản ứng, nhao nhao đứng lên chúc mừng.

Lời như vậy cũng không cần tiền, không phí sức, thuận nước giong thuyền không phí công không mất tiền.

Lý Nham cùng Cao Bằng bọn họ thì thờ ơ lạnh nhạt, khác với 10 đại bang phái, bọn họ còn chờ mong chuyện phía sau hơn.

- Chư vị hôm nay nể mặt bổn gia chủ, bổn gia chủ lúc này cám ơn! Về sau đồ đệ của ta nếu phạm sai lầm hoặc là đắc tội với chư vị, chư vị cứ tới tìm ta. Con người của ta tuy rằng bao che khuyết điểm, bao che cho con cháu, nhưng cũng tuyệt đối không phải là loại người không nói lý lẽ. Nếu quả thật là hắn phạm sai lầm, ta sẽ chiếu theo gia pháp thu thập không lầm. Nhưng nếu giống như vừa rồi trực tiếp kêu gào muốn tiêu diệt đồ đệ của ta, hậu quả chư vị cũng nhìn thấy đấy. Tốt lắm! Hôm nay mọi người cơm nước no nê, đồng thời chứng kiến bổn gia chủ thu đồ đệ, bổn gia chủ sẽ không tiễn xa!

Công khai quan hệ với Thường lão tứ, là phản kích có lợi nhất đối với Phương gia và một số người khác, nhưng cũng sẽ đẩy Thường lão tứ cùng chính mình lên nơi đầu sóng ngọn gió. Mình bên này còn đỡ, ít nhất tạm thời không có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng Thường lão tứ thì nguy hơn.

Mặc dù hắn là Thần Thông Cảnh tầng thứ chín, cũng là một trong cường giả có số má ở Ngọc Kinh Thành, nhưng dù sao hắn đơn độc một mình. Mà Nhậm Kiệt lại cần Thường lão tứ hỗ trợ làm chuyện sinh ý lớn, mau chóng kiếm tiền, đồng thời cũng cần phản kích... cho nên loại chuyện này rõ ràng hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến nơi đến chốn, trực tiếp đẩy sự tình lên thành chuyện lớn.

Chính vì vậy, trước đây hắn mới cho Phương gia cùng những người khác thời gian. Thời điểm này Phương Viêm nhảy ra, Nhậm Kiệt đang cầu mà không được, về phần những người khác, Nhậm Kiệt cũng không sợ nói thẳng cho bọn họ biết.

Chiêm Tứ Hải bọn họ nghe lời nói thẳng thừng lớn lối như thế, cũng đều cười khổ trong lòng không nói gì: còn có loại làm sư phụ như thế ư?!. May mà Thường lão tứ không phải là đứa nhỏ quần áo lụa là bình thường, bằng không có loại cha mẹ cưng chìu này, nếu muốn không học cái xấu đều khó.

Nguyên vốn Chiêm Tứ Hải, Hoàng Vận, Lôi Thạch bọn họ ở lại đây càng lâu càng không được tự nhiên, nên vừa nghe Nhậm Kiệt nói vậy liên tục gật đầu đáp ứng, sau đó đều lần lượt cáo lui. Ngay cả Lý Nham, Cao Bằng cũng đều cảm thấy có tiếp tục ở lại cũng không thú vị, nên đều lần lượt rời đi.

- Sư phụ! Thanh kiếm này ta có thể tạm thời dùng, nhưng... Tuy rằng đã yêu thích không buông tay, nhưng Thường lão tứ thấy mọi người đều rời đi, lại tiến lên muốn thương lượng một chút với Nhậm Kiệt về chuyện Huyền Âm Kiếm.

Nhậm Kiệt phất tay áo: - Ngươi đưa ta lễ bái sư ta thu, ngươi là người trọng tính cách, với đánh bạc cho ngươi mục tiêu cả đời này, thậm chí lĩnh ngộ tu luyện bản thân cũng luyện trong đó: ngươi vì lý tưởng, vì ước mơ đột phá bái ta làm thầy, ngươi thành tâm bái ta làm thầy, ta thành tâm thu ngươi tên đồ đệ này... về sau những lời vô nghĩa dư thừa cũng không cần nói nữa. Hiện tại ta lấy một kiện Linh khí thượng phẩm không sửa chữa được như vậy để làm gì, nhưng đối với ngươi đúng là có tác dụng rất lớn. Dù sao sau hành động của ta phen này, ngươi đã trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt cùa Phương gia!