Song quy nhạn

Chương 64: Chân tướng 3

Hà Ngôn Hà Ngữ thấy Phong Lưu nổi giận, không dám nói thêm tiếng nào, vội quỳ sụp xuống.

Phong Lưu xoay người nói với kẻ vẫn đi theo hắn là Vạn Thắng Quyền: “Lấy bái thiếp của ta đi thỉnh Vương Thái y, Chương Thái y, Hà Thái y đến chẩn mạch cho Thái phu nhân, đến ngõ Sơn Trà đưa Nghi Chu Nghi Thanh đến đây, từ nay trở đi Thái phu nhân sẽ do hai người đấy hầu hạ.” Đây là do không tin tưởng đám người hầu của Thái phu nhân.

Vạn Thắng Quyền nhanh chóng đi thực hiện.

Lúc này Phong Cẩm cũng đến, ngay cả Thương Nhược Văn cũng vác gương mặt tái nhợt tới.

“Đại ca, cuối cùng anh đã trở về.” Phong Cẩm vừa đến liền như vô cùng sốt ruột cuối cùng cũng chờ được Phong Lưu trở về.

“Đại ca, anh không biết, Mộ Thanh Hề cô ta…”

“Ta hỏi ngươi trước, mẹ bệnh nặng thế này, ngươi là con tại sao không ở bên hầu hạ?” Phong Lưu chặn lời than vãn của Phong Cẩm.

Phong Cẩm hơi ngập ngừng, “Em… Lan cô nương nói mẹ đã khỏe hơn nhiều rồi, Nhược Văn lại vừa bị sẩy thai, yếu ớt, em ở trong Cẩm Tú Viện…” Đúng là điển hình của loại người có vợ quên mẹ.

Phong Lưu giận dữ, quay đầu nhìn Thương Nhược Văn, đang lảo đảo như muốn ngất, cảm thấy rất chán ghét, “Nếu đã bệnh tật, đến đây làm mỹ nhân bệnh cho ai xem?” Mẹ chồng bệnh liệt giường, thân làm con dâu, nếu cô ta bệnh thì chẳng nói làm gì, đằng này vẫn đi lại được, tại sao không chịu đến hầu hạ mẹ chồng.

Thương Nhược Văn vừa nghe thế mặt liền xanh tái đi, nhìn như sắp ngã, Phong Cẩm vội đỡ lấy Thương Nhược Văn, “Đại ca…”

“Thanh Hề đâu?” Phong Lưu căn bản không nhìn đến Thương Nhược Văn, mà nhìn Viên mama chằm chằm.

Không biết tại sao, Viên mama tự dưng rùng mình một cái, nhớ tới sự yêu thương trân trọng Phong Lưu vẫn dành cho Thanh Hề, có chút hối hận tại sao không cố chờ thêm mấy ngày, chờ Phong Lưu trở về rồi để hắn định đoạt, “Thái phu nhân hạ lệnh đưa phu nhân tới Từ Ân Tự.”

“Từ Ân Tự?!” Phong Lưu đứng vụt dậy, đập tay xuống bàn, khiến mặt bàn lõm xuống một hình bàn tay.

“Đường đường là phu nhân Tề Quốc công, Thái phu nhân bệnh liệt giường không biết gì, lại không có sự cho phép của ta, các ngươi đã dám đưa nàng đến chùa?” Phong Lưu đã giận đến không thể giận hơn rồi, chỉ cười lạnh lên tiếng. Lại quay đầu liếc mắt nhìn Thính Tuyền một cái, Thính Tuyền hiểu ý, đi ra ngoài.

“Đại ca, không liên quan tới mọi người, là do em quyết định, ác phụ tâm địa rắn rết như thế, căn bản không xứng làm phu nhân Quốc công.” Phong Cẩm đỡ Thương Nhược Văn ngồi xuống ghế xong, liền tiến đến nói chuyện với Phong Lưu.

“Lần trước cô ta hại con của em và Thương Nhược Văn chết ngạt, lần này Nhược Văn vất vả lắm mới mang thai, cô ta lại hại Nhược Văn sẩy thai, khiến mẹ tức giận mà ngất đi, cô ta ác độc lại bất hiếu, anh còn che chở cho cô ta làm gì, lúc này em và Nhược Văn đến đây chính là muốn nhờ anh chủ trì công đạo, bỏ mụ ác phụ đấy.” Phong Cẩm tàn nhẫn nói.

“Ngươi khẳng định là do Thanh Hề làm ?” Phong Lưu tuy tức giận, nhưng lúc này đang rất bình tĩnh, ngồi xuống hỏi.

“Sao có thể không phải, chứng cớ vô cùng xác thực.” Phong Cẩm nắm chặt tay.

Phong Lưu nheo mắt, hắn nghĩ Phong Cẩm tất nhiên sẽ không đến mức không có bằng chứng gì mà chỉ trích Thanh Hề, huống chi Thanh Hề đúng là có tiền án. Chi thứ hai có thai, chi thứ tư cũng có thai, nếu nói Thanh Hề nhất thời hồ đồ ghen tị, cũng không phải là vô lý. Thế nên ai nấy đều tin tưởng chuyện Thanh Hề chính là hung thủ không có gì đáng ngạc nhiên.

“Tại sao nàng phải làm thế?” Phong Lưu hỏi.

Phong Cẩm dừng một chút, trong nháy mắt gương mặt vốn đang phẫn nộ trở lên biến sắc, có vẻ có chút chần chừ và chột dạ, nhưng thấy Phong Lưu nhìn mình gay gắt, Phong Cẩm lấy dũng khí, dù sao thì trên dưới cả phủ cũng biết hết rồi.

“Ba năm trước ác phụ kia hại đứa con của em và Nhược Văn, đại ca định đưa cô ta tới Từ Ân Tự sám hối, nếu không phải cô ta quỳ xuống cầu xin, em tuyệt đối không tha thứ cho cô ta, vì để được ở lại trong phủ, lúc đấy cô ta chấp nhận cả điều kiện uống thuốc vô sinh, em thật không ngờ cô ta chết còn không chịu hối cải.”

“Thuốc vô sinh?” Phong Lưu nheo mắt, nắm chặt tay lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay, “Ngươi nói Thanh Hề uống thuốc vô sinh thì ngươi mới tha thứ cho nàng?”

Khó trách mỗi lần nhắc tới chuyện con cái Thanh Hề đều có dáng vẻ tuyệt vọng, hắn khuyên chạy chữa thế nào, nàng đều nói vô vọng, hắn muốn dẫn nàng đi Quan Âm Miếu cầu tự, nàng cũng không chịu, bởi vì nàng đã biết nàng không còn chút hi vọng nào.

Lại nhớ khi hắn nói sẽ nhận con của Phong Cẩm làm con thừa tự, biểu tình Thanh Hề trở nên vô cùng kỳ lạ, hắn vốn tưởng rằng nàng hờn dỗi trẻ con.

Phong Lưu vốn tưởng Thanh Hề là hiếm muộn bẩm sinh, coi như kiếp này không có phúc được con đàn cháu đống, không ngờ lại là do Phong Cẩm làm ra.

“Ngươi biết rõ nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, ngươi còn dám bắt nàng uống thuốc vô sinh?” Giọng nói của Phong Lưu trở nên mơ hồ xa xôi, như vẳng đến từ thế giới bên kia, khiến Phong Cẩm kinh hãi.

“Đều là lỗi của tôi, Tứ gia thương tiếc tôi, mới đưa ra quyết định đấy…” Thương Nhược Văn giãy dụa tiến lên giải thích, nhưng cái vẻ lảo đảo cho thấy cô ta sẽ ngã ngay lập tức.

Phong Lưu chán ghét quay người, Phong Cẩm vội đỡ lấy Thương Nhược Văn, vội vã giải thích: “Đại ca, không phải là em muốn làm khó anh, nhưng ác phụ kia thật sự không xứng đáng làm phu nhân Quốc công, em chỉ nghĩ nếu cô ta vô sinh cả đời, tự nhiên anh sẽ bỏ cô ta, đại ca, anh xứng đáng với một cô gái hiền lương thục đức, em cũng biết năm đó là mẹ gây sức ép khiến anh cưới ác phụ kia.”

“Ta bỏ ai cưới ai, từ khi nào đến lượt ngươi định đoạt? Cho dù ba năm trước Thanh Hề phạm lỗi, ngươi lấy mạng một đứa con của nàng không đủ sao, việc gì phải bắt nàng vô sinh cả đời mới vừa lòng, đã như thế, tại sao mỗi lần gặp Thanh Hề các ngươi vẫn còn mặt mũi bày ra cái thái độ như thể nàng nợ các ngươi rất nhiều?” Phong Lưu thật sự không nhịn được gầm lên, hắn không muốn nghĩ tệ cho Phong Cẩm, nhưng thật sự hắn đang rất thất vọng về người em út.

Hơn nữa, Phong Lưu cảm thấy dù lần này Thanh Hề có làm thì cũng chỉ là hại Thương Nhược Văn sẩy thai mà thôi, cho dù từ nay về sau nàng có hại Thương Nhược Văn sẩy thai một trăm lần, một nghìn lần, thì cũng là xứng đáng với những gì họ Thương kia đã làm.

“Cho dù năm đó em sai, nhưng lần này cô ta lại hại Nhược Văn, cho cô ta uống thuốc vô sinh vẫn là nhân nhượng cô ta.” Phong Cẩm vẫn cố tranh luận.

Phong Lưu đưa ánh mắt từ Phong Cẩm sang đến Thương Nhược Văn, lại nhìn tất cả mọi người một lượt, thanh âm chán ghét lãnh đạm tới cực điểm: “Thanh Hề hại cô ta như thế nào?”

Phong Cẩm đang muốn mở miệng, Phong Lưu lại chặn lời hắn, “Viên mama, bà tới đây nói.”

Viên mama kể lại từ đầu đến cuối, từ chuyện điều tra ra Thúy Trúc, rồi lại tìm thấy Thúy Liễu, thị tì Lại Vân Xương của Thanh Hề giết Thúy Liễu như thế nào, Thúy Trúc đã thú nhận thế nào.

Những ngờ vực vô căn cứ của Phong Lưu dành cho Thanh Hề tiêu tan trong nháy mắt. Không phải hắn xem nhẹ Thanh Hề, mà là nàng vốn thẳng tính, tuyệt đối không thể nghĩ ra cái kế sách giá họa cho Hướng di nương như thế, nói nàng trực tiếp bỏ thuốc hại Thương Nhược Văn còn có thể, hoặc là nói nàng dẫn người tới ép Thương Nhược Văn uống thuốc độc hắn cũng tin, tuyệt đối không tin Thanh Hề có thể làm chuyện vòng vo như thế.

Nếu không phải Thanh Hề, tất nhiên là do người khác làm, chỉ trong nháy mắt Phong Lưu liền xác định được kẻ được lợi khi Thanh Hề thất thế.

“Lâm Lang và Thôi Xán cũng đi theo Thanh Hề đến Từ Ân Tự sao?”

Phong Cẩm sửng sốt, Viên mama chột dạ, cuối cùng đành nói: “Khi Tứ gia thẩm vấn Lâm Lang và Thôi Xán, hai con nô tỳ thương thế quá nặng, không qua khỏi.”

Phong Lưu nghe xong không giận mà cười, tiếng cười chói tai vô cùng, “Tốt lắm tốt lắm, Phong Cẩm ngươi đúng là đủ lông đủ cánh rồi, ngay cả hành hạ nô tỳ đến chết cũng làm ra được.”

“Đại ca…” Phong Cẩm đang muốn biện hộ, lại nghe thấy tiểu nha đầu đứng ở cửa run rẩy nói: “Thái phu nhân đã tỉnh… mời Quốc công gia qua gặp.”

Phong Lưu giũ giũ áo choàng, “Ngươi luôn tự cho là bản thân thông minh, đừng để cuối cùng lại làm tự làm tự chịu, gậy ông đập lưng ông.”

Dứt lời Phong Lưu không nhìn tới Phong Cẩm và những người khác nữa, đi thẳng sang phòng phía Tây, Thái phu nhân đang ngồi dậy uống thuốc, thấy Phong Lưu tiến vào, cầm tay Phong Lưu, rơi nước mắt, “Thanh Hề… khiến ta thất vọng.”

Phong Lưu không nói gì, chỉ cầm tay Thái phu nhân.

“Đều do ta, không nhận ra bản chất của nó, ép con cưới nó, ta thật có lỗi với con, nay ta chẳng sống được lâu nữa, chỉ mong có thể nhìn thấy con lấy được một người vợ hiền lương thục đức, khi ấy ta cũng có thể xuống suối vàng gặp cha con.” Thái phu nhân quay đầu nói với Thương Nhược Lan: “Lan nha đầu con lại đây.”

Chờ Thương Nhược Lan đi tới, Thái phu nhân cầm tay Thương Nhược Lan đặt vào tay Phong Lưu, “Mấy ngày nay đều là Lan nha đầu chăm sóc ta, con bé rất hiếu thuận hiền đức, ta hy vọng hai con ở bên nhau, sống thật tốt.” Dứt lời, Thái phu nhân liền như hết hơi hết sức, bất tỉnh, giống như vừa rồi tỉnh lại chỉ để nói mấy câu đấy.

Lúc này Nhị phu nhân cũng vừa tới, “Mẹ, mẹ nên nghĩ thoáng một chút, mẹ nhất định sẽ khỏe, Lan cô nương đã nói bệnh của mẹ không còn gì đáng ngại, chỉ cần chịu khó điều dưỡng.”

Phong Cẩm cũng đi tới nói: “Đúng vậy, mẹ, mẹ đừng lo nghĩ, Lan biểu muội huệ chất lan tâm, tất nhiên sẽ chăm sóc đại ca thật tốt.”

Thương Nhược Lan nghe mọi người nói thế, mặt đỏ bừng, rụt tay lại, lùi về phía sau.

Chỉ có Phong Lưu mặt không đổi sắc nói: “Cho dù ta muốn cưới người khác, thì cô ta xuất thân đê tiện, phụ thân vướng vòng lao lý, người như thế sao xứng làm phu nhân Tề Quốc công.”