Song quy nhạn

Chương 55: Sự khởi đầu của tai ương

Thái phu nhân nhìn Thanh Hề, lại nhìn Thương Nhược Văn, “Nhược Văn đã khỏe hẳn chưa?”

Sắc mặt Thương Nhược Văn giờ đã hồng hào, còn hơi tròn trịa một chút, càng có vẻ tinh nhanh, so với trước kia như thể hai người khác hẳn, “Con đã khỏe hơn nhiều, Lan biểu muội ngày ngày lôi kéo con ra vườn tản bộ, không được lười biếng, sức khỏe sao có thể không khởi sắc.”

Thái phu nhân trầm tư một lát nói: “Vậy vợ lão Nhị cứ nghỉ ngơi đi, chuyện trong phủ để Nhược Văn quản lý.” Ngược lại lại nói: “Nhưng con cũng không nên lao lực, chuyện hoa viên để Thanh Hề quản lý đi.”

So với việc lo chuyện ăn mặc ở, khách khứa thăm hỏi, cả một Quốc công phủ từ trên xuống dưới, việc quản lý hoa viên của Thanh Hề là nhiệm vụ nhẹ nhàng nhất, không có trách nhiệm, ngoài ra còn có cơ hội kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.

Thanh Hề cũng không từ chối, khó khăn lắm Thái phu nhân mới cho nàng cơ hội này, tất nhiên nàng không thể bỏ qua.

Thương Nhược Văn nói: “Cảm ơn mẹ đã thông cảm, nhưng con còn con mọn, Uyển Thư Nhi nghịch ngợm bướng bỉnh, chỉ sợ không đủ sức lo cho chu toàn, không biết có thể nhờ Lan biểu muội giúp con một tay không?”

“Sao lại không thể, hai đứa thương lượng với nhau là được, nếu có kẻ hầu nào không phục, bảo nó tự trói rồi đến gặp ta.” Thái phu nhân cho Thương Nhược Văn và Thương Nhược Lan một chỗ dựa.

“Mẹ thật chu đáo.” Thương Nhược Văn cười nói.

Thái phu nhân thở dài, kéo tay Thương Nhược Văn: “Con cũng đừng nên lao lực, nhanh chóng sinh thêm một đứa con.”

Vừa nghe thế mắt Thương Nhược Văn liền đỏ hoe, cúi đầu không nói lời nào.

Nhị phu nhân liền an ủi Thương Nhược Văn, nói cô ta còn trẻ, tình cảm vợ chồng với Tứ gia Phong Cẩm cũng tốt, có thêm con chỉ là chuyện thời gian.

Chỉ có Thanh Hề đau khổ mà không thể nói gì, có nước mắt cũng đành nuốt ngược vào trong, rốt cuộc Thương Nhược Văn còn quay đầu nhìn Thanh Hề chằm chằm, khiến những người không biết chân tướng đều âm thầm khó hiểu.

Chuyện Thương Nhược Văn sinh ra một đứa bé đã chết ngạt tất nhiên là Nhị phu nhân có biết, nghĩ đến chuyện khi đó là Thanh Hề quản lý gia đình, tuy rằng sau đó không phát sinh chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt lúc này của Thương Nhược Văn, có vẻ như có uẩn khúc nào đó mà Nhị phu nhân chưa được biết.

Chờ mọi người đi hết, Thái phu nhân chỉ giữ Thanh Hề lại, ôm nàng vào ngực, không nói gì, Thanh Hề khóc đến ướt hết vai áo Thái phu nhân, đến khi Thanh Hề bình tĩnh trở lại, vội sai Hà Ngôn Hà Ngữ hầu hạ Thái phu nhân thay xiêm y.

Thấy Thanh Hề như thế, Thái phu nhân sao không đau lòng, nhưng cũng chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ, lại nói: “Tháng nào cũng mời Thái y bắt mạch cho con, thái y vẫn nói bát thuốc đó không phải những vị thuốc mạnh, nếu con chịu điều dưỡng, không chừng lại có thể…”

Thanh Hề biết Thái phu nhân nói thế để an ủi nàng, nàng và Phong Lưu nào phải không làm chuyện vợ chồng, không phải là vẫn không thấy động tĩnh gì sao, hơn nữa nàng lại ghét uống thuốc, thường xuyên bữa trước uống, bữa sau nản lòng lại đổ đi.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa, Lương Thần Mỹ Cảnh ở chỗ lão Đại là xảy ra chuyện gì?”

“Đêm đó Đình Trực ca ca uống rượu, nói là người đấy vô liêm sỉ, sau đó Đình Trực ca ca muốn đuổi hai người đi, con sợ mẹ tức giận…” Thanh Hề thật thà kể hết.

“z, đúng là nghiệp chướng, không có ai lọt được mắt nó.” Thái phu nhân vội la lên, “Nếu lão Đại dọn về Lan Huân Viện, con lại không có động tĩnh gì, vậy phải làm sao?”

“Chỉ mong Đình Trực ca ca đi Giang Nam, có thể tìm thấy một người hợp ý.” Tuy rằng không biết Phong Lưu làm quan như thế nào, nhưng hắn có thân phận cao quý, lại được Hoàng thượng coi trọng, quan chức Giang Nam sao có thể không nịnh bợ, biện pháp nịnh bợ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hai cái, một là tiền một là gái, thiếu nữ Giang Nam thì khỏi cần nói, thướt tha yêu kiều đã nổi danh thiên hạ.

Thanh Hề từng được nghe phu nhân những nhà khác kể, trong phủ Tổng đốc và nha môn hai tỉnh Tô Hàng nuôi dưỡng rất nhiều cô gái có xuất thân trong sạch, tài mạo song toàn, tất cả đều để biếu tặng quan trên.

Thái phu nhân cũng rất bất đắc dĩ, con cháu nhà người khác háo sắc dâm dật phải lo lắng đã đành, đây lão Đại nhà bà không gần nữ sắc bà lại càng phải lo lắng hơn.

Từ sau khi Thương Nhược Văn quản lý việc trong phủ, rất nhiều việc đều do Thương Nhược Lan ra mặt, vì cô ta dịu dàng hào phóng, xử lý linh hoạt, không tùy tiện quyết định, nhưng đưa ra quyết định nào cũng khiến mọi người tâm phục khẩu phục, người hầu trong phủ bắt đầu âm thầm ca ngợi Lan cô nương giỏi giang, ngay cả đến nhóm mama khó tính cũng phải lên tiếng khen Lan cô nương.

Chỉ có một điều khiến Thương Nhược Lan không hài lòng, đó là hôn sự của cô ta.

Thái phu nhân từng thử dò ý hỏi thăm mấy phu nhân có con cháu đến tuổi hứa hôn, ai nấy đều ra vẻ đã có dự định, uyển chuyển cự tuyệt Thái phu nhân.

Buổi sáng ngày hôm đó, Thương Nhược Lan hai mắt đỏ hoe quỳ gối trước mặt Thái phu nhân, “Xin Thái phu nhân đừng vì Nhược Lan mà phải chịu thiệt thòi nữa, Thái phu nhân phải chịu thiệt thòi khiến Nhược Lan không dễ chịu chút nào, Nhược Lan đã nghĩ kỹ rồi, chờ phụ thân được xét xử xong, cháu sẽ cạo đầu làm ni cô, ngày ngày niệm kinh cầu phúc cho Thái phu nhân.” Dứt lời Thương Nhược Lan dập đầu ba cái thật mạnh.

“Đứa bé này, làm cái gì vậy, mau đứng lên?” Thái phu nhân vội sai Viên mama nâng Thương Nhược Lan đứng dậy.

“Nhược Lan vô tài vô phúc không xứng với thế gia công tử kinh thành, Nhược Lan cũng không có tham vọng gì, chỉ hy vọng vụ án của phụ thân được làm sáng tỏ, Thái phu nhân có thể sống lâu trăm tuổi.” Thương Nhược Lan chỉ khóc không chịu đứng dậy.

Thái phu nhân ngẩng đầu nhìn Thương Nhược Văn, Thương Nhược Văn tiến đến nói nhỏ mấy câu, thì ra là hôm qua Thương Nhược Văn đưa Thương Nhược Lan cùng đến Tướng quân phủ làm khách, thiên kim nhà Lý Tướng quân nói nhiều câu khó nghe, khiến Thương Nhược Lan xấu hổ phẫn nộ chỉ muốn chui xuống đất.

“z, đứa bé này, những người kỳ thị con là do nhà họ không có phúc, nếu biết rõ nhân phẩm con người con, chỉ sợ tranh cướp còn không kịp.”

Thương Nhược Lan nín khóc mỉm cười, đây là ưu điểm của Thương Nhược Lan, không mặc cảm rồi cả nghĩ, chính điều đó khiến Thái phu nhân có cảm tình với cô ta.

Thái phu nhân nhìn cô ta nở nụ cười, “Chuyện làm ni cô không được nhắc đến nữa.”

Thương Nhược Lan cúi đầu không nói gì.

Thương Nhược Văn ngồi bên cạnh nói: “Con cũng từng nói với em ấy rồi, không được nói chuyện đó nữa. Con cũng từng hỏi, Nhược Lan nói chỉ muốn gả cho một người chồng có nhân phẩm tốt, có chí tiến thủ, nhà nghèo một chút cũng không sao, quan trọng nhất là phải có một bà mẹ chồng nhân hậu như mẹ.”

Nhị phu nhân cũng có mặt ở đó, tiếp lời: “Nói rất đúng, tuy nói thuyền theo lái gái theo chồng, nhưng đàn bà như chúng ta cả ngày ở trong nhà, tiếp xúc với mẹ chồng còn nhiều hơn với chồng, thế nên có thể hòa thuận với mẹ chồng hay không là chuyện rất quan trọng.”

Thái phu nhân cười nói: “Con dự định chọn chồng cho Hân Thư Nhi theo tiêu chí đó sao?”

Nhị phu nhân trả lời: “Cũng không hẳn ạ, nhưng Lan muội muội nói rất có lý, nhà nghèo một chút cũng không sao, chỉ cần mẹ chồng tốt.”

Thương Nhược Lan xấu hổ đỏ mặt, có chút bi thương nói: “Một cô gái từng bị từ hôn như em, phụ thân lại đang vướng vòng lao lý, chỉ sợ cả những người nghèo nhưng gia thế trong sạch cũng thấy chướng mất.”

“Sao lại chướng mắt, nhân phẩm dung mạo như con phải đi làm dâu nhà nghèo chịu khổ ta còn đang tiếc nuối không nỡ.” Thái phu nhân nói.

Thái phu nhân nghĩ kĩ hơn cũng thấy không sai, Thương Nhược Lan xinh đẹp như hoa, nếu đi làm dâu nhà nghèo, nhà chồng có thể bảo vệ chu toàn hay không còn chưa chắc chắn, nhưng với điều kiện của Thương Nhược Lan mà muốn tìm một công tử thế gia để gả thì thật là gian nan.

“Lan muội muội cũng đừng cả nghĩ, em cứ ở lại phủ này cả đời, cũng không có ai gièm pha.” Nhị phu nhân nói.

Thương Nhược Lan ngẩng đầu, khiến người ta kinh ngạc nhận ra Thanh Hề có mặt ở đó mà không nói gì.

Thanh Hề đành phải tỏ thái độ, lúc đầu nghe còn chưa sao, nhưng càng nghe, Thanh Hề càng cảm giác đang nhắm đến nàng. Việc nàng không thể có con, Thương Nhược Văn rõ ràng hơn bất kỳ ai, nay Thương Nhược Lan cao không tới thấp không xong, không phải chính là ứng cử viên tốt nhất để cưới cho Phong Lưu sao, nàng cũng phục cô ta không đỏ mặt tự nhận thấp hèn.

Thanh Hề dịu dàng nói: “Lan cô nương không cần cả nghĩ, trong kinh thành không thiếu con gái nhà giàu không tìm được người thích hợp ở vậy cả đời, cô cứ ở lại phủ này, nếu người hầu dám gièm pha nửa lời, cô nói lại với Thái phu nhân hoặc ta là được.”

“Đa tạ phu nhân Quốc công.” Thương Nhược Lan cảm kích nói.

Từ đó, Thương Nhược Lan phụng dưỡng Thái phu nhân càng tận tâm hơn, sáng sớm đã tới hầu hạ, so với các con dâu càng ân cần hơn, cô ta cũng có bản lĩnh, ngày nào cũng làm món ăn bổ dưỡng cho Thái phu nhân, khiến chứng mất ngủ của Thái phu nhân đỡ đến năm phần, Thái phu nhân càng thêm coi trọng cô ta, Viên mama lớn tuổi bận rộn, từ đó nếu gặp chuyện gì không thể giải quyết, người hầu lớn nhỏ trong phủ đều tìm Thương Nhược Lan xin quyết định.

Rồi Hướng di nương của Tam gia sinh con, ngôi thai lệch nên khó sinh, thiếu chút nữa là mất mạng, cũng nhờ Thương Nhược Lan chăm sóc, mới qua cơn nguy hiểm mà mẹ tròn con vuông, Thái phu nhân sai người báo tin vui cho Tam gia, để hắn đặt tên con. Sau khi sinh con, Hướng thị bị băng huyết, Thương Nhược Lan chẳng quản mệt nhọc chăm sóc Hướng thị liên tiếp ba ngày ba đêm, mới đưa được Hướng thị từ Quỷ môn quan trở về, rốt cuộc lại khiến Thương Nhược Lan ngã bệnh.

Cô ta ngã bệnh khiến cả phủ rối loạn, bao việc bị đình trệ, người hầu thì lúng túng, chờ Thương Nhược Lan phân công mới làm được. Người đến thăm cô ta nối dài không dứt, từ sáng sớm cho đến lúc khóa cổng, không ngừng một phút nào, chưa từng thấy ai quan hệ rộng như vậy, nhắc tới Thương Nhược Lan ai nấy đều giơ ngón cái tán thưởng.

So với sự bận rộn của Thương Nhược Lan, Thanh Hề liền nhàn hạ hơn rất nhiều, nàng chỉ quản lý hoa viên. Trước kia, Thanh Hề u u mê mê, chưa từng suy nghĩ xem quản lý việc trong phủ như thế nào, nhưng nay tình cảm của nàng với Phong Lưu càng lúc càng sâu sắc, dần dần có ý thức của một nữ chủ nhân, chứ không phải là cô tiểu thư không để tâm mọi chuyện nữa.

Việc quản lý hoa viên của Thanh Hề chỉ là việc nhẹ, vì thế liền vào vườn hàng ngày, để hiểu rõ mọi việc rồi tự mình cân nhắc. Nàng chia những bà già ở trong vườn làm bốn nhóm, vẩy nước quét nhà, canh cổng, trồng hoa và chăm nom vườn hoa, các quản sự mama cũng được giao công việc rõ ràng, để không đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.

Thanh Hề lại cho quây vườn hoa lộn xộn ở góc Tây Nam lại, quây bằng rào tre, trồng lục đằng bám vào rào tre, đặt tên là Điền Viên Cư, làm một ngôi nhà cỏ, cất giữ đồ dùng làm nông. Cuốc mảnh vườn lên để trồng hoa màu, coi như tự cung cấp rau dưa trái cây.

Thái phu nhân thấy thế khen nàng làm rất tốt, thỉnh thoảng Thái phu nhân còn ra vườn tưới nước, coi như vận động nhẹ nhàng, còn nói chờ hoa quả chín sẽ dẫn các con dâu ra hái, trái cây tự mình hái ăn mới thấy ngon ngọt.

Thanh Hề lại quấn quít lấy Thái phu nhân, muốn làm mấy buổi tiệc ngoài vườn, nhân tiện khoe tay nghề của hoa tượng Quốc công phủ, hoa đẹp không thể lãng phí, đem tặng người khác cũng rất có thể diện, có đôi khi một chậu hoa quý còn khiến người ta thấy cảm động hơn là mấy ngàn lạng bạc.

Có công việc, không còn những tháng ngày chơi rỗi, thời gian như thoi đưa, đảo mắt đã đến thượng tuần tám tháng, đến ngày Phong Lưu về phủ.

Phong Lưu về phủ liền đến chỗ Thái phu nhân đầu tiên, trong phòng có Nhị phu nhân, Tứ phu nhân, Thương Nhược Lan, chỉ không có bóng dáng Thanh Hề, dù hắn đã gửi thư báo ngày về được mấy hôm.

“Thanh Hề đến Mậu Quốc công phủ, hôm nay bọn họ gả con gái đi lấy chồng, con bé cũng nói sẽ về sớm.” Thái phu nhân lại hỏi chuyện đi đường Phong Lưu, Phong Lưu kiên nhẫn trả lời, còn nói có mang về ít đặc sản, đã sai Thính Tuyền đi tặng các nhà.

Đang nói, chợt nghe bên ngoài có ngọc bội kêu leng keng, nghe tiếng bước chân, Phong Lưu liền nhếch khóe môi.

Người bước vào không phải ai khác ngoài Thanh Hề.