Song quy nhạn

Chương 52: Chất vấn

Phong Lưu khẽ cắn lên cổ Thanh Hề, mút nhẹ, “Tại sao nàng lại đổi nước hoa?”

Nói xong lời này, Phong Lưu chợt giật mình kinh ngạc, bất ngờ Thanh Hề biến thành hai con rắn quấn lấy người hắn, Phong Lưu bừng tỉnh, mở mắt ra đã thấy Lương Thần nằm trước ngực mình, sau lưng còn một thân hình khác.

Sáng sớm tinh mơ, Thanh Hề còn chưa kịp đi thỉnh an Thái phu nhân, đã bị tiểu đồng của Tứ Tịnh Cư mời đi có việc.

Trên đường đi Thanh hề vô cùng thắc mắc, “Ngươi có biết Quốc công gia gọi ta đến lúc sáng sớm thế này là có chuyện gì không?”

Tiểu đồng chỉ là một cậu bé tám chín tuổi, cái gì cũng không biết, Thanh Hề chỉ có thể băn khoăn đi theo. Khi nàng vào Tứ Tịnh Cư, không thấy Lương Thần Mỹ Cảnh ra nghênh đón, vén rèm lên, chỉ thấy Phong Lưu ngồi dựa vào cửa sổ phía Nam với mái tóc vẫn còn ẩm ướt, vẻ mặt mỏi mệt, như là say rượu chưa tỉnh.

“Đình Trực ca ca, ngài mới về sao?” Thanh Hề hỏi như vậy là vì thấy Phong Lưu giống như vừa tắm xong, cho là hắn vừa về, thế nên mới tìm nàng lúc sáng sớm thế này.

Phong Lưu thấy Thanh Hề, mới ngừng day huyệt Thái Dương, “Nàng qua đây.”

Thanh Hề thấy hắn thần sắc mệt mỏi, lông mày nhíu chặt, cẩn thận đi đến trước mặt hắn, Phong Lưu liền vươn tay kéo nàng ngồi vào lòng.

Phong Lưu ôm lấy Thanh Hề hít ngửi, có lẽ là thỏa mãn, nhắm mắt không nói gì.

Thanh Hề chỉ nghĩ là hắn ra ngoài gặp chuyện khó giải quyết, nàng cũng chẳng giúp được gì, thấy hắn mỏi mệt nên đau lòng, ngồi dậy ra sau lưng day huyệt Thái Dương hộ hắn, có lẽ là được thoải mái, lông mày Phong Lưu giãn ra một chút.

Một lúc lâu sau, Phong Lưu mới kéo tay Thanh Hề, ôm nàng vào lòng, thấy nàng xinh đẹp như tranh, da trắng hồng như cánh hoa đào, nhất thời nghĩ đến cảnh tượng trong mộng, không biết nếu nàng thật sự ngã lên một tấm đệm bằng cánh hoa thì sẽ đẹp đến thế nào.

Nghĩ đến đó lại thấy không vui, Phong Lưu lại cau mày, “Không thể giữ hai hầu gái ở Tứ Tịnh Cư nữa, nàng tìm cơ hội rồi chuyển hai người họ đi đi.”

Thanh Hề cả kinh, Lương Thần Mỹ Cảnh là Thái phu nhân phái đến, mục đích đằng sau Thanh Hề cũng biết, khi chọn người còn là Thanh Hề chọn cùng.

“Hai người đó có vấn đề gì sao, hầu hạ ngài không chu toàn?” Thanh Hề hỏi dè dặt.

Phong Lưu thấy Thanh Hề vẫn có vẻ ngây thơ, trong lòng thầm thở dài một tiếng, cũng may nha đầu này không gả đến nhà người khác, nếu không hắn không thể tượng tượng nàng sẽ sống qua ngày như thế nào, “Sau này ta dọn về Lan Huân Viện không cần a hoàn hầu hạ, có nàng chăm sóc là được rồi, ta không cần người khác.” Không biết vì sao, Phong Lưu không muốn nói thẳng chuyện tối qua với Thanh Hề, thế nên nói mấy lời mập mờ cho qua chuyện.

Kỳ thật Thanh Hề đã hiểu ngay rồi, con người Phong Lưu trước giờ vốn nhân hậu, nếu không phải chuyện trọng đại sẽ không đuổi người hầu đi, nhưng điều nàng không rõ là thái độ Phong Lưu dành cho Lương Thần Mỹ Cảnh chính xác là như thế nào, là mèo không thèm mỡ, hay là muốn ăn vụng mà không thành? Thanh Hề có chút khó xác định, dù sao đêm qua Phong Lưu cũng uống rượu.

Vì thế Thanh Hề nhìn Phong Lưu, “Tối qua hai người đó sơ suất không hầu hạ Đình Trực ca ca chu đáo?”

Phong Lưu thấy Thanh Hề mở to mắt nhìn hắn, ánh mắt xen lẫn cả dò xét, nghi hoặc, liền biết là nha đầu này hiểu rồi, đang bực mình mà không có chỗ giải tỏa, bèn đập nhẹ lên mông Thanh Hề, “Nha đầu này nghĩ linh tinh cái gì?”

Thanh Hề hô lên một tiếng, đau khổ xoa mông, “Đại nhân bớt giận, đại nhân bớt giận.”

Phong Lưu bị nàng làm cho buồn cười, nhưng rất nhanh sau đó liền nghiêm mặt: “Phép tắc trong phủ không thể tùy tiện, ở đâu ra loại hầu gái hở cái là trèo lên giường chủ nhân, nàng làm chủ mẫu nên quản chuyện đó, hôm nay có thể dùng danh nghĩa của ta đuổi đi, nhưng sau này sẽ phải do nàng làm, thế nên mới cho tiểu đồng gọi nàng tới.”

Thanh Hề nhìn Phong Lưu không biết nên cao hứng hay là nên khổ sở, nàng biết Đình Trực ca ca của nàng là con người chính trực, không màng chuyện ong bướm, nhưng nếu hắn cứ như vậy mãi, thì đến lúc nào mới có con, nhất thời Thanh Hề lại nghĩ tới Thương Nhược Lan, nếu để cô ta làm vợ Phong Lưu, Thanh Hề tình nguyện là Lương Thần Mỹ Cảnh còn hơn.

“Thiếp thấy hai người họ cũng không tồi, xuất thân trong sạch, Đình Trực ca ca cũng không có nàng hầu, sau này về Lan Huân Viện cũng không có a hoàn đắc lực nào hầu hạ, có lẽ hôm nay…” Thanh Hề dè dặt mói.

Phong Lưu thấy Thanh Hề hơi chần chừ, nhất thời nhướng mày, có chút nghi vấn, đây không phải là thái độ mà Thanh Hề nên có, một lúc sau, Phong Lưu mới nói: “Có phải nàng lại phạm lỗi lầm gì?”

Hỏi thế là sao chứ, Thanh Hề vội kêu oan, “Sao Đình Trực ca ca lại hỏi thế?”

Không thể trách Phong Lưu đa nghi, mà là do cả Thái phu nhân và Thanh Hề đều có những hành động hết sức kỳ quái. Không thể phủ nhận Lương Thần Mỹ Cảnh có nhan sắc, hơn nữa còn là đẹp quá mức cần thiết với một hầu gái, phái hầu gái xinh đẹp thế thân cận con trai mình không phải hành vi Thái phu nhân vẫn làm, huống chi thê tử của hắn còn là Thanh Hề, Thái phu nhân càng không thể làm việc có tính chèn ép Thanh Hề như thế. Nếu nói là Thái phu nhân lo lắng đến chuyện con nối dõi thì cũng tạm coi là hợp lý, nhưng thái độ Thanh Hề thì rất khả nghi.

“Có phải nàng lại hồ đồ gây ra tội lỗi gì rồi?” Ngữ khí Phong Lưu dường như đã khẳng định, hơn nữa còn là khẳng định Thanh Hề đã phạm phải một lỗi lầm rất nghiêm trọng, lúc trước hắn chỉ cất mấy bài thơ Thương Nhược Văn làm trong ngăn kéo đã khiến Thanh Hề làm khó dễ Thương Nhược Văn khi cô ta sinh con, hại đứa bé kia bị ngạt, giờ Lương Thần Mỹ Cảnh làm chuyện thế này nàng lại bao dung. Không liên quan đến chuyện yêu hay không yêu, mà là Thanh Hề không chấp nhận được việc người khác xâm phạm vào sở hữu của nàng, Phong Lưu nhìn nàng lớn lên, sao có thể không rõ tính này của Thanh Hề.

Thanh Hề cảm thấy rất oan ức, lòng trào dâng sự chua xót, nàng đã biết Phong Lưu chưa từng tin tưởng nàng, cho tới bây giờ vẫn chỉ coi nàng như một đứa trẻ con.

Phong Lưu thấy Thanh Hề không nói lời nào, liền lạnh mặt, đanh giọng, bóp cằm Thanh Hề, ép nàng nhìn hắn, “Nếu nàng đã làm sai chuyện gì thì kể từ đầu đến cuối cho ta nghe, ta còn có thể tha thứ cho nàng, nếu nàng dám lừa dối ta, đừng trách ta đưa nàng đến chùa sám hối.”

Thanh Hề nghe Phong Lưu nói những lời lạnh lùng đó, càng khó chịu đựng, gục xuống ghế khóc, “Đình Trực ca ca muốn đưa thiếp đến Từ Ân Tự sao, ngài cũng biết chỗ đó là thế nào, sao ngài lại nhẫn tâm như thế?”

Từ Ân Tự? Phong Lưu nghe có chút xa lạ, mất một lúc mới nhớ đến chuyện liên quan đến Thương Nhược Văn lần trước, hắn từng đề cập là muốn đưa Thanh Hề đến đó, Phong Lưu cũng biết đại khái chỗ đó ra sao, những phụ nữ quý tộc phạm lỗi lầm đều bị đưa đến đó sám hối, nhưng chi tiết hơn thì hắn không rõ ràng lắm. Hắn đâu rảnh đi tìm hiểu về chỗ đó, huống chi mười lăm tuổi Phong Lưu đã tòng quân đến nơi biên quan, cả ngày chỉ nghĩ cho quốc gia đại sự, Từ Ân Tự chỉ là chuyện nho nhỏ hắn từng nghe loáng thoáng do người khác nhắc qua.

Phong Lưu thấy Thanh Hề khóc đến đau lòng, đã nghẹn ngào đến mức không thở được, thật sự cũng không đành lòng, nhưng lại không biết an ủi như thế nào, sợ chỉ khiến Thanh Hề thêm kiêu ngạo, khiến nàng sai mà không sửa, bởi vậy chỉ lấy khăn tay của Thanh Hề lau nước mắt cho nàng.

Thanh Hề hung hăng giật khăn từ tay Phong Lưu, “Có nói Quốc công gia cũng không tin thiếp, thiếp không gây ra tội lỗi gì với ngài hết, đến cả bạc thiếp cũng không tiêu bừa.” Thanh Hề rất ấm ức.

Phong Lưu nghe Thanh Hề gọi hắn là Quốc công gia, cảm thấy xung đột một cách không thể giải thích, “Được, tức là nàng thật lòng muốn ta thu Lương Thần Mỹ Cảnh làm nàng hầu (ngủ)?”

Thanh Hề vò vò khăn tay, nàng sao có thể muốn thế, thật lòng nàng chỉ hận không thể giáng cho hai con hầu kia mấy cái bạt tai, Thanh Hề ôm đầu khóc: “Nhưng thiếp không còn biện pháp nào khác.”

Phong Lưu xoa xoa lưng Thanh Hề, lại vuốt tóc nàng, “Có phải nàng cũng vì chuyện con nối dõi?”

Thanh Hề cả kinh ngẩng đầu, nhìn Phong Lưu cho là hắn đã biết điều gì rồi.

Phong Lưu vừa thấy ánh mắt Thanh Hề liền biết bản thân đoán đúng rồi, vì thế thở dài: “Hà tất nàng phải lo lắng chuyện đấy, chúng ta không sống chung, nàng có con mới là kỳ quái, dự định của ta là chờ nàng trưởng thành mới có con, là để tốt cho sức khỏe của nàng, không ngờ lại khiến nàng lo lắng.”

“Nhưng nếu thiếp … ngộ nhỡ, thiếp không thể có con?” Thanh Hề như chết đuối vớ được cọc, bấu víu lấy Phong Lưu để hỏi.

Đây là lần thứ hai Phong Lưu nghe Thanh Hề hỏi câu này, cho thấy nàng thật sự lo lắng, hắn mỉm cười xoa đầu nàng, “Cho dù nàng không có con, thì có con của Nhị đệ, Tam đệ và Tứ đệ, nhận đứa nào làm con chẳng được, không phải đều là người họ Phong sao?”

Thanh Hề không ngờ Phong Lưu lại nói thế, như thấy một tia sáng le lói cuối đường hầm, cảm động hôn chụt lên mặt Phong Lưu, Phong Lưu chỉ cười cho là nàng lại nhõng nhẽo trẻ con. Phong Lưu có nghe những người lớn tuổi nói, chuyện con cái càng áp lực càng khó có, càng khao khát lại càng không có động tĩnh, thế nên Phong Lưu không muốn Thanh Hề chịu áp lực.

Cuối cùng Thanh Hề khó xử nói: “Nhưng Lương Thần Mỹ Cảnh là do mẹ phái đến, thiếp…” Thanh Hề thật sự không muốn khiến Thái phu nhân nghĩ rằng nàng không bao dung được Lương Thần Mỹ Cảnh, bởi vì không có hai người đó thì sẽ có hai người khác, sẽ có những Lương Thần Mỹ Cảnh thứ hai thứ ba.

Về chuyện con nối dõi, Phong Lưu cũng không biết chính xác Thái phu nhân tính toán thế nào, dù sao hắn cũng là người thừa kế tước vị Tề Quốc công, Phong Lưu tất nhiêu hiểu sự khó xử của Thanh Hề, sợ vì thế mà quan hệ giữa Thái phu nhân và Thanh Hề rạn nứt, Phong Lưu nói: “Vậy vẫn giữ hai người đó ở đây, nhưng nàng tìm Nhị đệ muội chọn lấy hai tiểu nha đầu, tuổi không cần quá lớn, sau này không cho Lương Thần Mỹ Cảnh vào phòng hầu hạ là được.”

Đây quả nhiên là một biện pháp rất thỏa đáng, Thanh Hề gật đầu.