Song quy nhạn

Chương 5: May áo xuân

“Nếu nàng sửa đổi rồi, ai đưa nàng đến chùa làm gì?” Phong Lưu rút khăn tay từ tay Thanh Hề, lau nước mắt cho nàng, nhưng hắn không quen làm việc này, thế nên hơi mạnh tay quá, Thanh Hề bị đau, lui về phía sau nửa bước, nhờ thế cũng nín khóc.

“Gọi người hầu vào hầu hạ nàng rửa mặt đi, khóc như mặt mèo, còn ra thể thống gì.” Phong Lưu thu tay lại.

Thanh Hề gật đầu, Lâm Lang đứng ngoài cửa nghe động tĩnh, thấy thế trái tim mới thả lỏng, lại nghe Thanh Hề gọi, vội vàng cùng Thôi Xán bê nước vào hầu hạ Thanh Hề.

Phong Lưu thấy Thanh Hề định bôi nước hoa khô, bỗng nhiên nhớ tới mấy thùng đồ mang về, nhân tiện nói: “Ta có mang mấy thứ từ miền Nam về, tặng cho nàng hết, bảo người hầu ra ngoài cửa gọi Thính Tuyền bê về đây.”

Thanh Hề nghe thấy nói có quà, lòng nghĩ thật ra Phong Lưu vẫn thương yêu nàng, mặt liền hiện vẻ vui mừng, thúc giục Thôi Xán đi mau.

Không lâu sau liền thấy bốn người hầu chuyên làm việc nặng khiêng hai thùng đồ vào, Thanh Hề không nhịn được muốn mở ra ngay lập tức, chắc là do kiếp trước sống khổ quá lâu, đến kiếp này gặp thứ gì tốt đều thích.

Trước khi hành động Thanh Hề không quên đưa mắt nhìn Phong Lưu đang ngồi bên cửa sổ phẩm trà đọc sách, thấy Phong Lưu gật đầu với nàng, nàng mới nhảy nhót kéo Lâm Lang đi mở thùng.

Thùng đầu tiên chứa đầy vải vóc, có lụa Hàng Châu, lụa Giang Nam, lụa Nam Kinh, đương nhiên còn có Tuyết Quan Đoạn, gấm hoa, gấm Tứ Xuyên tinh tế nhất phương Nam, ngoài ra là da cáo, da chồn để làm áo khoác mùa đông, đều là đồ thượng đẳng, màu sắc cũng là những màu mà Thanh Hề yêu thích.

Nhưng Thanh Hề vẫn thích thùng thứ hai hơn, vừa mở ra là Thanh Hề suýt thì hét lên vì sung sướng. Thanh Hề nâng niu quả cầu hương(2) bằng vàng chạm khắc hoa văn hình hoa sen trong lòng bàn tay, từng chi tiết đều rất tinh xảo, hình hoa sen rất thật, Thanh Hề rất thích, hoa khô ở trong quả cầu hương cũng là hương hoa hồng mà Thanh Hề thích nhất. Quả cầu hương này ở kinh thành cũng có, nhưng phương Nam làm vẫn tinh xảo hơn.

Thanh Hề vui mừng không tả sai Lâm Lang treo quả cầu hương lên đầu giường, lại lấy ra một cái hộp ba tầng sơn hoa văn màu hồng phấn, vừa mở ra đã thấy toàn đồ trang sức. Tầng thứ nhất là khuyên tai, vòng tay linh tinh, đều là những kiểu dáng mới nhất, tất cả đều gắn kim cương đá quý, lấp lánh muốn lòa con mắt, Thanh Hề nhìn mê mẩn. Tầng thứ hai là một bộ trâm ong bướm vờn hoa bằng vàng, Lâm Lang trầm trồ mãi không thôi, tầng thứ ba là một dây chuyền pha lê và một trâm ngọc bích, long lanh lóng lánh, cái hộp này nhất định không ít hơn năm ngàn lạng.

“Phu nhân, hộp này đẹp quá.” Mộ Thanh Hề vốn nhiều đồ tốt, nếu bình thường Lâm Lang cũng không đến nỗi mê mẩn, nhưng hộp trang sức ba tầng này thật sự quá đặc biệt, khiến Lâm Lang phải trầm trồ không thôi.

“ừ, hẳn là không phải đồ của Trung Nguyên chúng ta, giống đồ của nước ngoài. Màu hồng phấn nền trắng này thật là đẹp mắt, so với hộp gỗ tử đàn đen tuyền của ta thì đẹp hơn nhiều.”

“Nhãn lực tinh tường đấy.” Phong Lưu nói.

Thanh Hề đắc ý cười hì hì, lại cao hứng phấn chấn mở một hộp sơn nền trắng vẽ hình phụ nữ quý tộc phương Tây, Lâm Lang và nàng đều nghĩ vẫn là trang sức, không ngờ mở ra thấy hàng loạt hộp phấn nhỏ các màu.

Lâm Lang không biết là cái gì, Thanh Hề lại kinh hô, hộp này là hộp các màu phấn và son tươi đẹp nổi tiếng nhất Kim Lăng.

Thanh Hề bầy từng hộp nhỏ ra, lại mở nắp nhìn, có phấn màu đỏ, màu tím, màu vàng, màu trắng… rất nhiều màu sắc.

“Đây là bột màu để vẽ tranh sao?” Lâm Lang tò mò.

Thanh Hề cười nói, “Đây là phấn trang điểm.”

Lâm Lang kinh hô, “Làm sao có thể, ai lại bôi phấn màu tím lên mặt chứ?”

Thanh Hề đưa mắt nhìn, “Đừng nói vội, để ta biểu diễn cho ngươi xem, ngươi đi gọi Cần Nhi vào đây.”

Cần Nhi là người hầu vẩy nước quét nhà, hơi ngớ ngẩn, da vàng vọt, không biết Thanh Hề gọi vào có việc gì, lại nhìn thấy Phong Lưu nên run run rẩy rẩy, Thanh Hề bảo Cần Nhi ngồi xuống, lấy từ hộp gỗ tử đàn ra một bộ cọ trang điểm, trộn một ít phấn tím với phấn vàng, dùng vải bông vo tròn dặm lên một nửa mặt Cần Nhi, lại dùng bút ngòi nhỏ đánh phấn tím lên một bầu mắt Cần Nhi, cuối cùng đánh chút phấn trắng lên khóe mắt.

Sau một phen tô vẽ, hai nửa mặt Cần Nhi như của hai người khác nhau, bên trái có trang điểm trắng nõn, còn bóng khỏe tỏa sáng, khiến Lâm Lang muốn cắn lưỡi.

Phong Lưu ngồi một bên nhìn Thanh Hề đắc ý dào dạt, khẽ nhếch miệng mỉm cười, nhưng không ai phát hiện ra.

Đặt hộp phấn son xuống, Thanh Hề lại thấy trong rương có cả xà phòng thơm, có mùi hoa hồng, hoa quế, hoa nhài …, còn có cả hương cam và các hương trái cây khác mà Thanh Hề thích nhất, Thanh Hề nhìn mà mê mẩn không rời ra nổi, Lâm Lang khen đồ phương Nam tinh xảo không hết lời.

Thanh Hề lấy hai bánh xà phòng thơm thưởng cho Lâm Lang và Thôi Xán, sau đó bảo Lâm Lang cất gọn lại. Trong lòng vui mừng vô cùng, Phong Lưu mang về thứ gì cũng là theo sở thích của nàng, nhưng hắn là đàn ông, xưa nay lạnh lùng, làm sao lại biết mua phấn son trang sức cho phụ nữ chứ.

Lòng Thanh Hề trào dâng cảm giác nguy hiểm, liền có chút ngượng ngùng xoắn tóc, ngồi xuống trước mặt Phong Lưu, “Đình Trực ca ca tặng thiếp toàn là đồ tốt, không biết là ai chuẩn bị cho ngài?”

Phong Lưu thấy nàng ngồi nghiêm chỉnh, lòng thầm bật cười, mấy tháng hắn đi xa, mẫu thân liên tục viết thư hỏi hắn đến phía Nam có ưng ý cô nương nào không, nếu có cứ nạp làm thiếp, về kinh có bà làm chủ, lại sợ hắn đi làm việc không người chiếu cố, chọn ra hai hầu gái nhan sắc dễ nhìn để hắn mang theo. Phong Lưu chỉ cho là mẫu thân giận Thanh Hề, nghĩ nay Thanh Hề lại không có người thương yêu, lòng rất thương xót nàng.

“Như phu nhân của Tuần phủ Tô Châu chuẩn bị hộ.”

Thanh Hề nghe thế mới yên lòng, cũng không thấy Phong Lưu dẫn theo cô gái nào từ Nam trở về, trong lòng cũng được an ủi. Nhất thời lại nghĩ, so với việc để Phong Lưu tự nạp một người thiếp, nàng chọn lựa rồi nạp cho hắn vẫn tốt hơn.

Đến tháng mười một, Nhị phu nhân bắt đầu thu xếp chuyện may quần áo mùa xuân, Nhị phu nhân tự biết quản lý chuyện nhà không phải chuyện dễ dàng, hàng đống người soi mói để bới móc sai lầm của cô ấy, tháng chạp lại phải làm lễ giao thừa và tất niên, không có thời gian lo việc may quần áo, chờ qua tết chỉ sợ muộn, thế nên chuẩn bị sớm vẫn hơn.

Lâm Lang nói cho Thanh Hề hôm nay chưởng quỹ của Vân Thường Phường đưa thợ may đến lấy số đo, Thanh Hề ngạc nhiên, “Sao sớm vậy, còn chưa biết năm sau xu hướng là gì mà.”

“Chắc Nhị phu nhân sợ qua tết mới may thì muộn, nếu sang năm trong cung có xu hướng mới, chúng ta lại may thêm hai bộ là được. Mỗi lần may quần áo thế này, cả nhà từ trên xuống dưới cùng may, nhanh nhất cũng phải một tháng mới xong, cũng khó trách Nhị phu nhân muốn chuẩn bị sớm.” Lâm Lang nói đỡ cho Nhị phu nhân.

Thanh Hề nghiêng đầu, nghĩ một chút rồi nói, “Năm trước không phải là Khánh Tường Phường sao?”

Chuyện này Lâm Lang không biết lý do, chỉ cười.