Song quy nhạn

Chương 4: Nước mắt mẫu đơn

Nhị phu nhân, Tam phu nhân cảm ơn, Thanh Hề cũng rất nóng ruột, nàng thật sự muốn về xem quà dành cho mình, xem có thể tìm chút manh mối gì không, tìm hiểu ý tứ Phong Lưu dành cho mình

Thanh Hề trở lại Lan Huân Viện mới biết không có ai mang quà từ Tứ Tịnh Cư qua. Hiển nhiên là trong lòng Phong Lưu vẫn nhớ lỗi lầm của nàng.

Thanh Hề có chút rầu rĩ ngồi ở cửa sổ phía Nam, lòng suy ngẫm về cái tương lai không lấy gì làm tươi sáng của mình. Phong Lưu và Thanh Hề là vợ chồng mà lại ngủ riêng, ba ngày sau đám cưới, Phong Lưu chuyển đến ở trong thư phòng Tứ Tịnh Cư, chỉ nói là vết thương cũ tái phát.

Lần bị thương đó thiếu chút nữa là lấy mạng Phong Lưu, nghe nói là thương ở ngang hông, mùa đông hàng năm sẽ tái phát. Đàn ông mà bị thương ngang hông thật khiến người khác phải xì xào, nhưng không có ai dám đến hỏi Phong Lưu. Phong Lưu trước giờ ít gần nữ sắc, trước khi cưới Thanh Hề, hắn cũng chỉ có một nàng hầu, sau khi cưới Thanh Hề không bao lâu cũng đuổi đi, chỉ khiến người khác thêm bàn tán.

Phong Lưu chuyển đến Tứ Tịnh Cư tuy khiến mọi người kinh ngạc, nhưng không ai dám nhiều lời, Thái phu nhân cũng không đề cập đến chuyện đấy, Thanh Hề cũng không nhớ nổi đêm động phòng với Phong Lưu là như thế nào nữa, nhưng vẫn có chút ấn tượng về đau đớn. Thanh Hề trước kia vừa không thích vừa sợ hãi Phong Lưu, hắn chuyển đi, nàng thật sự là cao hứng vô cùng, vì thế chuyện Phong Lưu và Thanh Hề ở riêng cứ kéo dài như vậy, dần dần thành lệ.

Nhưng Thanh Hề hôm nay đã có một kiếp trải nghiệm chuyện nam nữ, biết rất rõ, vợ chồng mà không cùng giường, tình nghĩa có nhiều đến đâu cũng không thể duy trì lâu dài trong mối quan hệ lạnh nhạt đấy, huống chi giữa bọn họ cũng không có cái gọi là tình yêu, nếu sau này có ai thì thầm bên gối Phong Lưu, tháng ngày của nàng nhất định là không lấy gì làm dễ chịu.

Lâm Lang thấy Thanh Hề rầu rĩ không vui, cho rằng nàng tức giận vì không có quà. Lâm Lang là con của người hầu phủ Quốc công, lớn lên trong Quốc công phủ, sao có thể không biết tính tình Thanh Hề, chỉ sợ vị tiểu tổ tông này phát hỏa, cãi lộn, đến lúc đó Thái phu nhân lại trách mắng Lâm Lang không biết đường khuyên nhủ.

Lâm Lang lén phân công Thôi Xán sang chỗ Thái phu nhân, kể tình hình Thanh Hề, khiến Thái phu nhân cười mãi, cười đến mức Thôi Xán cũng hồ đồ.

“Thanh Đồng, ta đang tự hỏi sao lão Đại lại tặng bà già này mấy cây vải màu tím nhạt hồng phấn của các cô gái trẻ, thì ra là để tặng Thanh Hề.” Thái phu nhân nói với Viên mama.

“A di đà Phật, xem ra, trong lòng Quốc công gia vẫn nhớ thương phu nhân.” Viên mama cười nói.

Thái phu nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì quá trình Phong Lưu đến phương Nam công tác, thư gửi về rất ít đề cập đến Thanh Hề, nếu có cũng chỉ là nhắc nhở Thái phu nhân phải dạy dỗ nàng nghiêm khắc hơn, còn nói nếu nàng vẫn làm điều sai trái, lập tức đưa đến Từ Ân Tự. Thái phu nhân còn sợ sau khi Phong Lưu trở về, tức giận chưa nguôi, lại trách mắng Thanh Hề tiếp.

Rất nhanh sau đó, Thôi Xán cho người bê đồ Thái phu nhân đưa về Lan Huân Viện.

Lâm Lang lần lượt lấy ra từng thứ mà Thanh Hề vẫn thích, “Phu nhân, ngài xem, vải vóc phương Nam dệt mềm mại hơn của chúng ta, có sự thanh nhã của sông nước, ngài nhìn màu đỏ nhạt này, đẹp như hoàng hôn, kinh thành cũng hiếm gặp.”

Thanh Hề giơ tay sờ sờ tấm sa tanh gọi là Tuyết Quang Đoạn, nhớ tới chuyện kiếp trước từng bị đánh vì một tấm sa tanh. Vốn nàng xuất thân phú quý, Tuyết Quang Đoạn thấy mãi thành quen. Nhưng sau khi tái giá, nhà đó làm sao phú quý được như Quốc công phủ, mẹ chồng ghê gớm hách dịch, chồng thì thô lỗ hạ lưu, tấm Tuyết Quang Đoạn cuối cùng trong số hồi môn của nàng chính là bị kẻ đó cướp đi bán lấy tiền đánh bạc, vì nàng không chịu còn lôi nàng ra đánh đến mức nàng liệt giường nửa tháng.

Thanh Hề nhớ đến đoạn thời gian sống không được mà chết cũng không xong đó, tim lại bắt đầu nhói đau. Đó là cơn ác mộng suốt đời nàng, từ khi sống lại, thỉnh thoảng nàng vẫn nghe thấy tiếng cười khặc khặc đầy quái dị trong mơ.

Nghĩ đến đó, Thanh Hề vừa kinh vừa sợ, không kiềm chế được, lệ tràn khóe mi. Lâm Lang thấy nàng như thế, vội vàng nói: “Tuy là Quốc công gia đưa đến chỗ Thái phu nhân, nhưng ngài xem đi, màu sắc tươi sáng thế này, sao có thể là sở thích của Thái phu nhân chứ, đều là hợp với người trẻ tuổi như phu nhân, rõ ràng là Quốc công gia tặng cho phu nhân.”

Nhưng càng như thế lại càng khiến Thanh Hề khóc nhiều hơn.

Đúng lúc này, Phong Lưu đến Lan Huân Viện, qua khung cửa sổ thủy tinh trong suốt, hắn thấy Thanh Hề ngồi trước một bàn đầy vải vóc nước mắt lã chã như mưa, thần sắc lạnh lẽo, gương mặt nhỏ nhắn tủi thân như bông hoa hồng đọng sương, đáng thương nhưng lại có sự quyến rũ đặc biệt.

Phong Lưu nhất thời nhìn mà sửng sốt. Thanh Hề xưa nay vẫn là dáng vẻ lộng lẫy rạng ngời, đẹp lóa mắt như một viên ngọc lấp lánh, ai mới thấy nàng đều bị vẻ đẹp lộng lẫy của nàng làm cho oán tiếc, vì cảm thấy nàng sinh ra là để được sủng ái yêu chiều. Nay trong nâng niu lại thêm chút khổ sở, như mẫu đơn đọng sương, hoa hồng ngậm mưa, khiến người ta dâng lòng thương tiếc.

Thương Nhược Văn là kiểu con gái dịu dàng đáng yêu, dáng vẻ như hoa lê sau mưa khiến ai thấy cũng thương, nhưng nếu nói đau lòng bên nào hơn, vẫn là đau lòng cho cành mẫu đơn vẫn được nâng niu, một khi đọng sương, ngươi liền lo lắng gió mưa vùi dập, không thể trơ mắt nhìn dù chỉ là mưa bụi ức hiếp cành mẫu đơn.

Phong Lưu nhìn thấy thế, cũng mềm lòng hơn. Trong nửa năm hắn đến phương Nam làm việc, Thái phu nhân cũng mấy lần gửi thư nói bà mời cho Thanh Hề hai mama rất nghiêm khắc, nói quy củ của nàng đã thay đổi nhiều rồi, cơn giận của Phong Lưu đã từ từ tiêu tan theo thời gian. Hắn nghĩ đứa bé này bị mình nuông chiều từ nhỏ, ngày bé hắn còn thay tã cho nàng, nàng xấu tính là do hắn nuông chiều, đều tự trách mình không dạy dỗ nàng thật tốt.

Nghĩ đến đây, Phong Lưu chợt thấy thật không ổn. Nào có người chồng nào nghĩ về vợ như hắn, hắn đối với Thanh Hề giống như cha với con gái, mặt lạnh tâm nóng, ngoài mặt tuy bất hòa, nhưng trong lòng lại quan tâm tới nàng hơn bất kỳ ai, thầm nghĩ phải dạy dỗ nàng thế nào, chỉ thiếu nước nói nàng xấu tính như vậy, sau này biết gả cho ai v.v…

Kỳ thật không thể trách Phong Lưu, Thanh Hề mất mẹ từ nhỏ, phụ thân lấy mẹ kế, Thái phu nhân sợ mẹ kế đối với nàng không tốt, thường xuyên đón nàng về Quốc công phủ, Phong Lưu khi đó còn ít tuổi, chưa có tính cách lạnh lùng cô độc thế này, thấy Thanh Hề đáng yêu xinh xắn, cũng rất yêu thương nàng, Thanh Hề tè dầm lên hắn hắn cũng không tức giận, còn tự tay thay tã cho nàng. Rồi hắn dần lớn lên, trọng trách trong phủ đều đặt lên vai hắn, hắn càng lúc càng lạnh lùng để trưởng thành, chỉ cảm thấy chiếu cố người nhà là trách nhiệm của hắn, cũng đặt Thanh Hề dưới sự che chở của hắn. Thanh Hề lại tính trẻ con, hắn nhìn nàng chậm rãi lớn lên, lại khiến Phong Lưu không tự giác đối xử với Thanh Hề như con gái mình.

Lúc trước khi Thái phu nhân nói gả Thanh Hề cho Phong Lưu, hắn cũng từng nhăn mặt nhíu mày, nhưng khi đó Thanh Hề đã kiêu căng lắm rồi, hắn sợ gả nàng cho người khác nàng lại phải chịu thiệt thòi, vì thế gật đầu. Trong lúc nhất thời “con gái” biến thành vợ, hắn không thích ứng kịp, vì thế không biết phải đối xử với Thanh Hề thế nào, mới khiến nàng càng lúc càng ương bướng.

Phong Lưu chỉnh đốn suy nghĩ một phen, rồi mới bước chân đi vào nhà, hầu gái canh cửa thỉnh an vén rèm. Thanh Hề nghe tiếng vụng về luống cuống lau nước mắt. Phong Lưu nhìn đôi mắt hoe đỏ của nàng, nhớ tới lời mẫu thân nói nàng đã thay đổi, chỉ hy vọng nàng đã thật sự hối cải.

“Sao, cảm thấy ấm ức?” Phong Lưu lạnh lùng hỏi, thật là nghĩ một đằng mà nói một nẻo.

Trong lúc nhất thời Thanh Hề không biết nên trả lời thế nào, tuy rằng nàng biết người sai là mình, nhưng nàng vẫn không thể kiềm chế được sự tủi thân, hắn sao có thể nhẫn tâm đưa nàng đến Từ Ân Tự, từ đó trở đi không chút ngó ngàng. Từ sự kiện đó, Thanh Hề cũng có thể nhìn ra Phong Lưu không có chút tình cảm gì với nàng, nếu không phải vì Thái phu nhân, chỉ sợ hắn đã không nhẫn nại chịu đựng nàng từ lâu rồi. Nhớ tới tiền đồ gian nan, nước mắt Thanh Hề lại không kìm nén được, lặng lẽ tuôn rơi.

Thanh Hề xưa nay vốn là người phát sinh một chút việc nhỏ sẽ làm náo loạn đến kinh thiên động địa, chịu một chút ấm ức cũng phải rùm beng cho ai nấy đều biết, hôm nay lại đổi tính, chỉ biết khóc ấm ức, càng kìm nén nước mắt lại càng trào ra nhiều hơn, Phong Lưu nhìn nàng, biết là đứa bé này vẫn chưa trưởng thành.

“Nói chuyện đi. Có phải cảm thấy mọi người vẫn nên chiều chuộng nàng, nàng giết người phóng hỏa thì người khác nên mang quạt đến quạt cho lửa bốc, đúng hay không?” Phong Lưu chưa từng làm cha, cứ nghĩ quát to sẽ khiến đối phương nín khóc, nào biết điều đó hoàn toàn phản tác dụng.

Từ khi Phong Lưu vào phòng, người hầu đều tự động tránh mặt, hoặc là sang phòng bên cạnh lấy đồ này nọ, hoặc là xuống bếp xem nước sôi chưa để pha trà, chỉ có Lâm Lang là cố lấy dũng khí mang ấm trà vào rót, nào biết vừa đến cửa đã thấy Phong Lưu răn dạy Thanh Hề, sợ tới mức run cầm cập, chén đĩa va chạm kêu lạch cạch.

Vất vả lắm Lâm Lang mới đặt được ly trà ổn định xuống trước mặt Phong Lưu, đầu cúi gằm không dám ngẩng.

Phong Lưu có lẽ cũng nhận ra mình dọa người hầu, nói với giọng ôn hòa hơn, “Ngươi lui xuống đi.”

Lâm Lang như được đại xá, Thanh Hề mở to đôi mắt ầng ậc nước nhìn Lâm Lang, lòng thỉnh cầu Lâm Lang đừng đi.

Lâm Lang thầm đáp trong lòng, nô tỳ thật sự xin lỗi phu nhân, sau đó biến mất như một cơn gió.

Phong Lưu nhìn cặp mắt biết nói của Thanh Hề, đột nhiên mỉm cười.

“Lại đây, ta ăn thịt nàng sao mà phải đứng xa như vậy?”

Thanh Hề đi tới chậm như rùa.

“Nếu nàng vẫn cảm thấy ấm ức, thì tức là vẫn chưa nghĩ thông suốt, ta thấy nàng vẫn cần…”

“Không có, không có, thiếp không cảm thấy ấm ức vì chuyện đó.” Thanh Hề vội vàng nói.

“Thế khóc vì cái gì?” Phong Lưu bị nước mắt Thanh Hề làm cho rối loạn, khi nàng đến gần, hàng mi cong lấp lánh lệ của nàng trở nên rõ mồn một, càng khiến hắn thêm mềm lòng.

“Không phải, là … là không kìm nén được.” Thanh Hề luống cuống đưa tay lên lau nước mắt, chỉ tiếc vừa kinh vừa sợ nên vẫn không ngăn được dòng nước mắt.

Phong Lưu thấy nàng mếu máo đáng thương, cũng rất chấn động, cũng biết là làm nàng khó xử, hắn giơ tay lau nước mắt cho nàng.

Thanh Hề bị động tác đó của Phong Lưu làm kinh ngạc, dường như chính bản thân Phong Lưu cũng bị kinh ngạc như thế, hắn hỏi vòng vo, “Không ấm ức vì thế, vậy ấm ức vì cái gì?”

Dường như là Thanh Hề được hành động dịu dàng của Phong Lưu cổ vũ, cố lấy dũng khí nói: “Bởi vì Đình Trực ca ca muốn đưa Thanh Hề vào chùa, thiếp nghe nói Từ Ân Tự kia đáng sợ cực kỳ…” Thanh Hề lại khóc nấc. Sau sự kiện kia Phong Lưu bận rộn liên miên, mới từ phương Bắc trở về, lại bị Hoàng đế phái tới phía Nam, nay trở về, Thanh Hề mới có cơ hội hỏi một câu.