Song quy nhạn

Chương 39: Lòng hiếu thảo 2

Viên mama thầm niệm “A di đà Phật, phật tổ phù hộ”, rồi nhanh chóng đến trước mặt Thái phu nhân nói: “Tìm thấy phu nhân Quốc công rồi, tìm thấy rồi.”

“Nhanh, nhanh bảo nó vào.” Thái phu nhân mở mắt.

Thanh Hề bị một đám người vây quanh đi vào, nàng thấy Phong Lưu, Phong Dương, Phong Cẩm đều có mặt cả, biết là bản thân gặp rắc rối to rồi, nàng thật sự không ngờ Thái phu nhân lại chuyện bé xé ra to như thế, nàng lớn thế này rồi chẳng lẽ lại bốc hơi được sao.

“Mẹ.” Thanh Hề vừa đi vào liền quỳ xuống trước giường Thái phu nhân, “Mẹ, đều tại Thanh Hề không tốt, khiến mẹ phải lo lắng, con vẫn ở trong phủ mà.”

Thái phu nhân cũng không muốn trách tội Thanh Hề, bà nắm chặt tay nàng, “Con muốn ta chết sao?”

“Mẹ.” Thanh Hề òa khóc hừu, vì thương Thái phu nhân.

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa. Mẹ, mẹ nhìn Thanh Hề không phải vẫn rất ổn ư?” Phong Lưu lên tiếng ngăn hai mẹ con khóc như chết đi sống lại.

Thái phu nhân cũng biết bản thân mình bé xé ra to, nhưng bà chán nản đã mấy ngày nay, lão Tam càng lúc càng làm chuyện khiến người khác thất vọng, ngay cả sủng thiếp diệt thê cũng làm ra được, người bị bệnh thì yếu lòng, lại đúng lúc người bà thương yêu nhất là Thanh Hề mất tích, sao tránh được cảm giác muốn buông xuôi.

“A, mặt con bị làm sao đây?” Thái phu nhân nhìn mặt Thanh Hề hỏi.

Nghe Thái phu nhân nói, mọi người đồng loạt dồn ánh mắt vào mặt Thanh Hề, vết tím bầm hình ngón tay, như bị người khác véo vào mặt.

“Thế này là thế nào, kẻ nào làm?” Thái phu nhân như khỏe lại trong nháy mắt, như thể tinh thần được vực dậy nhờ tình mẫu tử.

Thanh Hề ngượng ngùng che mặt, “Chuyện vặt thôi mà ạ.”

Chuyện quả thật vặt vãnh, chúng ta sẽ quay lại thời điểm Thái phu nhân bảo Thanh Hề đi ngủ.

Thái phu nhân đang bệnh như thế, thử hỏi Thanh Hề làm sao ngủ được, nàng trằn trọc một lúc liền ngồi bật dậy, lòng cân nhắc chuyện tặng Thái phu nhân một vui mừng bất ngờ. Vì không muốn ai biết, Thanh Hề mở ngăn tủ của Lâm Lang lấy một bộ quần áo hầu gái, lén lút đi cửa sau đến nhà bếp.

Người đang trực trong nhà bếp là Tôn mama vừa bực mình với đứa con phá gia chi tử ở nhà, đứa con kia dùng tiền mồ hôi nước mắt của bà ấy đi trêu hoa ghẹo nguyệt, Tôn mama sao có thể đè nén, ôm nguyên một bụng bực tức, lại đúng lúc thấy trong nhà bếp có một gương mặt lạ hoắc, xinh đẹp như hồ ly tinh, liền trút hết lửa giận lên.

Thanh Hề mặc quần áo người hầu đến nhà bếp, không có ai nhận ra. Người hầu dưới bếp ít khi được tiếp xúc với chủ nhân, nhìn người qua xiêm y, tất nhiên là không nhận ra Thanh Hề.

“Ngươi là người ở đâu?” Tôn mama quát nạt Thanh Hề.

“Tôi ở Lan Huân Viện, chủ nhân ăn không ngon miệng, tôi định làm ít điểm tâm cho chủ nhân.” Bởi vì Thanh Hề vẫn ăn cơm ở chỗ Thái phu nhân, thế nên Lan Huân Viện không có nhà bếp riêng.

Thanh Hề mới nói đến đó, đã thấy Tôn mama rống lên: “A, cô nương Lâm Lang, Thôi Xán ở Lan Huân Viện ta đều biết cả, không tới lượt con hầu như ngươi nịnh bợ chủ nhân. Phủ ta có quy định, không phận sự không được nịnh bợ chủ nhân, ta thấy ngươi giống bọn yêu tinh, có phải muốn nịnh bợ Quốc công gia, rồi muốn trèo lên giường của ngài?” Tôn mama giơ tay véo mặt Thanh Hề, còn nghiến răng nghiến lợi rít lên, “Ngươi cứ mơ đi, không tự nhìn lại bản thân mình, có xách giày cho phu nhân Quốc công cũng không xứng.”

Thanh Hề bị Tôn mama véo mặt, đau quá hét váng lên.

Quản sự nhà bếp Lưu mama nghe tiếng hét đi vào, vừa thấy Thanh Hề liền vỗ đùi nói “Hỏng bét rồi”. “Tôn mama ngươi mau buông tay, mau buông tay cho ta.” Lưu mama vội chạy tới gỡ tay Tôn mama.

Sau đó Lưu mama ôm lấy Thanh Hề khóc ròng: “Ôi, phu nhân của tôi, phu nhân của tôi ơi…”

Lúc đó mọi người mới nhận ra, người mặc quần áo hầu gái này chính là phu nhân Quốc công.

Tôn mama nhận ra bản thân gây họa, quỳ sụp xuống, vừa tự véo tai vừa tự tát, chẳng mấy chốc mặt mũi đỏ lừ.

Thanh Hề hết đau tinh thần cũng hồi phục lại, thấy bà ấy như thế thì mềm lòng, “Được rồi được rồi, dừng tay đi, sau này không được đối xử với người hầu như thế, Lưu mama ngươi phải quản lý mụ ta thật tốt, sao lại để một người hung hãn như thế trong phủ.”

Dàn xếp xong, Thanh Hề bắt người ở nhà bếp không được tiết lộ sự có mặt của nàng, bất chấp vết đau trên mặt, kéo Lưu mama đòi học cách làm sủi cảo.

Thái phu nhân rất thích ăn sủi cảo.

Nhưng làm sủi cảo thật vừa khó vừa phức tạp, đầu tiên phải nhồi bột, rồi cán mỏng. Thanh Hề tay yếu không nhồi được, phải người mạnh tay như Tôn mama mới làm được, cuối cùng để mụ ta làm coi như chuộc lỗi. Làm xong Thanh Hề nhồi thêm hai lần coi như bản thân đã cố gắng.

Nhân sủi cảo là Thanh Hề tự tay chọn, nhân chỉ có củ sen và củ mã đề, thanh ngọt lại nhẹ nhàng khoan khoái, nhất định Thái phu nhân sẽ thích.

Đến phần gói bánh, sau khi gói hỏng hai ba chục cái, cuối cùng Thanh Hề cũng gói được những cái sủi cảo đạt yêu cầu, khi luộc sẽ không bị nứt vỏ.

Vì lẽ đó mà Thanh Hề mất tích một lúc lâu.

Về vết thương trên mặt, Thanh Hề không có tâm trạng để ý, hết đau là quên, giờ Thái phu nhân nhắc mới nhớ ra.

Thái phu nhân lại truy hỏi, bảo bối mà bà ngậm trong miệng còn sợ tan giờ bị thương, tất nhiên phải hỏi cho rõ ràng. Phong Lưu đứng gần đó không lên tiếng, nhưng cũng rất muốn biết chân tướng. Thanh Hề đành phải kể lại qua loa, niềm vui bất ngờ thành lo lắng bất ngờ.

Thái phu nhân không nói gì về Tôn mama, nhưng nghe Thanh Hề nói nàng làm sủi cảo cho bà liền vui mừng rơi lệ, ôm Thanh Hề nói”Con của ta ơi, con của ta ơi”.

Một phen lo lắng hãi hùng cuối cùng cũng êm xuôi, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, lục tục rời đi. Khi người hầu dọn cơm, Thái phu nhân giữ Phong Lưu ở lại ăn cùng, có lẽ là do lo lắng hãi hùng lâu khiến bụng đói, hoặc là do lòng hiếu thảo làm cảm động, Thái phu nhân ăn mười cái sủi cảo, còn bảo người cất lại mai ăn tiếp.

“Sao con không nói tiếng nào lại chạy đến nhà bếp làm sủi cảo, chỗ đấy dao bén lửa nóng, bị thương thì biết làm sao, từ nay về sau không được đến nhà bếp nữa.” Thái phu nhân trách mắng.

“Dạ, tại con thấy mẹ không ăn uống mấy ngày liền, mới nghĩ cách khiến mẹ vui vẻ bất ngờ, không ngờ lại thành lo lắng.” Thanh Hề cười khẽ ăn năn.

Thái phu nhân xoa xoa mặt Thanh Hề, “May không xước da, nếu không ta sẽ đánh chết mụ Tôn kia.”

Nhờ có việc đó, Thái phu nhân như quên đi sóng gió của vợ chồng Phong Nhạc, bệnh cũng tốt lên nhiều, đại khái là được Thanh Hề chăm sóc hết lòng, Thái phu nhân dần khỏe lại.

Đêm đó Thái phu nhân nhìn Thanh Hề ngủ trước mắt mình mới yên tâm được.

Hai ngày sau, Thái phu nhân thả Thanh Hề đi ra ngoài, kết quả nàng bị Phong Lưu bắt được, giáo huấn một trận nên thân.

Ngày mùng tám, Huệ Trường Công chúa mở tiệc, Thái phu nhân không thể từ chối, bèn dẫn Thanh Hề và hai cháu gái là Hân Thư Nhi, Mi Thư Nhi đi. Uyển Thư Nhi còn nhỏ, lại hay đau ốm giống mẹ, thế nên không đưa đi.

Khách đến dự tiệc không phải hoàng tộc thì cũng là danh gia vọng tộc, các thế gia có mấy trăm năm hưng thịnh, các thi thư cựu tộc, đến như Tề Quốc công phủ cũng chưa thể tính là có nền tảng.

Thanh Hề đi theo Thái phu nhân tuy ngôn hành cẩn thận, không làm ra sai lầm nào, nhưng cũng không thể tính là tiến bộ. Mặc dù năm ngoái đã học phép tắc một lần, nhưng cũng chỉ có thể coi là đạt tiêu chuẩn, vẫn thiếu chút duyên dáng.

Không nói gì nhiều, chỉ theo cách cúi chào mà nói thì con gái Quận chúa và con dâu Trung Cần Hầu đều hơn hẳn Thanh Hề.

Hoa Nhị thiếu phu nhân cũng rất xinh đẹp, quần áo trang sức đều không mới, nhưng cốt cách thần thái tao nhã ung dung, đó chính là thứ Thanh Hề thua kém, thế còn chưa hết, mỗi khi cô ấy ngoái đầu hay mỉm cười, ai nấy đều kinh ngạc vì lại có người quyến rũ đến thế, đừng nói đàn ông, Thanh Hề là phụ nữ cũng phải mê mẩn.

Nhưng cũng may Thái phu nhân không chê Thanh Hề, nếu đặt lên bàn cân so sánh, Thanh Hề tuy đẹp nhất, nhưng dáng vẻ phong thái đều thua xa con gái những nhà thư hương kia.

Ngược lại, Hân Thư Nhi mới chín tuổi lại khiến mọi người kinh ngạc. Vì tự ti về xuất thân thấp kém của bản thân, thế nên Nhị phu nhân đặc biệt coi trọng chuyện giáo dưỡng Hân Thư Nhi, mời không ít danh sư kinh thành đến chỉ dạy, khiến Hân Thư Nhi còn nhỏ đã nổi tiếng, dung mạo, phong thái đều vượt trội so với những bé gái cùng lứa. Ngay cả Huệ Trường Công chúa cũng phải khen ngợi Hân Thư Nhi, hai ba lần ám chỉ muốn làm mối Hân Thư Nhi cho cháu trai của Công chúa, nhưng Thái phu nhân không nhận lời.

Hôm nay phu nhân Định Viễn Bá không tới, chỉ có Đại thiếu phu nhân và Nhị thiếu phu nhân nhà họ tới, Thanh Hề vốn tưởng họ sẽ tìm Thái phu nhân và nàng vấn tội, nhưng khi thấy Thái phu nhân họ lại tươi cười, luôn miệng nói Đỗ Tình Lam không hiểu chuyện, Thái phu nhân đừng trách.

Thanh Hề thầm băn khoăn, nhưng rất nhanh sau đó liền hiểu ra, con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, Đỗ Tình Lam lại cứ tưởng bản thân vẫn là minh châu trên tay cha mẹ, cô tiểu muội thân yêu của anh trai chị dâu. Nghĩ đến đó, Thanh Hề không khỏi nghĩ đến thái độ của người nhà khi mình bị đưa đến Từ Ân Tự rồi bị chồng bỏ, cảm thấy sự đồng tình dành cho Đỗ Tình Lam như thêm mấy phần.