Song quy nhạn

Chương 38: Lòng hiếu thảo 1

Sau một hồi, Thôi Xán dẫn hai bà già và bốn tiểu nha đầu vào, theo sau là mấy sai vặt và hậu vệ, lại sai chưởng quầy đổi phòng, dàn xếp cho cả đoàn. Không bao lâu Minh Ngọc Nhi được chuẩn bị cả chậu than, cả nước ấm, không phải chịu cảnh tủi cực nữa.

Bạch quản sự nhận được tin nhắn cũng đã đến, thỉnh an Minh Ngọc Nhi, nhưng ông ấy là đàn ông không tiện ngồi trong phòng tiểu thư, ngồi một lát liền đi thu xếp mọi chuyện.

Sở dĩ Thanh Hề phái Thôi Xán đi làm chuyện này, thứ nhất là cô ấy đã từng gặp Minh Ngọc Nhi, thứ hai cô ấy rất khôn khéo lanh lợi. Quả nhiên, phòng trọ xập xệ được cô ấy cho người thu dọn chỉ một lát liền sạch sẽ tinh tươm, Thôi Xán còn cùng hầu gái cắt hình dán để dán lên cửa sổ trang trí, ngoài ra còn dán cả lên lồng đèn, giấy đỏ khiến không gian cũng mang ít nhiều không khí Tết.

Bên ngoài có người mang thức ăn đến, hai bà già bận rộn chuẩn bị, mượn nhà bếp nấu sủi cảo, Bạch quản sự đến Khánh Phong Lâu của Tế Nam đặt hai bàn tiệc rượu, mỗi bàn tám lượng bạc, số tiền đó là khi lên đường, phu nhân Quốc công thưởng riêng để ăn tết.

Mỗi bàn tám lượng bạc thật sự là ghê gớm lắm, sơn hào hải vị có cả. Tám món rau, tám món nguội, mười sáu món ăn nóng, tám món điểm tâm, còn có tám loại trái cây, bầy ra đầy một phòng, không thấy chút lạnh lẽo nào của bão tuyết bên ngoài nữa.

Minh Ngọc Nhi dù đang có bệnh, nhưng chắc vì không khí nhộn nhịp vực tinh thần lên, ăn được một chén tổ yến hấp đường phèn và hai miếng bánh sữa.

Dùng cơm tất niên xong, Bạch quản sự cùng hầu gái và sai vặt đốt pháo hoa trong sân, vừa vui vẻ vừa náo nhiệt, đang là ngày tết lại ở ngoài phủ, mọi người cũng buông thả hơn một chút, hầu gái và sai vặt trêu đùa đuổi nhau, khiến người khác cũng thấy lòng ấm áp dễ chịu.

Sau đó Thôi Xán và Khả Nhân hầu hạ Minh Ngọc Nhi đi ngủ.

Ngày hôm sau Thôi Xán thưa với Minh Ngọc Nhi: “Biểu tiểu thư chưa được khoẻ, nô tỳ đã hỏi Bạch quản sự rồi, không nên di chuyển, trước hết cứ ở lại Tế Nam mời đại phu chữa cho hết bệnh rồi lên đường, không việc gì phải gấp gáp cả. Nô tỳ nghĩ nên phái một hộ vệ về kinh báo tin cho Thái phu nhân và phu nhân trước.”

“Nhờ có ngươi an bài thỏa đáng.” Minh Ngọc Nhi sao có thể không đồng ý.

Có thể là do tâm trạng khác trước, Minh Ngọc Nhi không cần lo lắng thái độ của Thanh Hề, bệnh tình thuyên giảm rất nhanh, chỉ mười ngày đã xuống giường được. Lúc này cũng là lúc thư của Thanh Hề đến nơi.

Minh Ngọc Nhi đọc thư, lòng thả lỏng hơn rất nhiều, sắc mặt vui mừng không thể che giấu.

“Tiểu thư, phu nhân Quốc công viết gì trong thư vậy?” Khả Nhân hiếu kỳ hỏi.

“Phu nhân Quốc công nói ta tập trung dưỡng bệnh cho tốt, phu nhân đã hỏi rõ ràng, tuyển nữ quan là đầu tháng tư, chúng ta không cần vội, cô ấy phái thêm người hầu đến đây, còn nói Quốc công gia có một thuộc hạ cũ ở Tế Nam, đã gửi thư nhờ người đó mời đại phu có tiếng tăm cho ta.”

Ngoài ra Thanh Hề còn phái đến cho Minh Ngọc Nhi một xe ngựa, sợ cô ấy lên kinh ngồi xe cũ lại mệt nhọc sinh bệnh.

Quả nhiên đến buổi chiều hôm đó, phu nhân của người thuộc hạ cũ của Quốc công gia tìm đến, thân phận không tầm thường, là phu nhân Tuần phủ Sơn Đông. Về phần Tuần phủ đại nhân, bởi vì người đến là biểu tiểu thư của Quốc công phủ, ông ấy là đàn ông đến không tiện, thế nên để cho vợ mình đi thay. Vị phu nhân đó đi cùng một đại phu, nói chuyện với Minh Ngọc Nhi một lúc bà ấy mới đi.

Khi Minh Ngọc Nhi đến kinh thành đã là tháng hai.

Tạm thời không nhắc đến chuyện đó nữa, giờ sẽ nói đến chuyện ở Quốc công phủ.

Đầu tháng ba là lúc khách khứa qua lại, thăm hỏi nhiều. Ngày hôm đó, có một người là quan đồng liêu với Tam gia Phong Nhạc khi nhậm chức ở xa đến kinh thành, Quốc công phủ nhà cao cửa rộng, không thể tự tiện tới cửa, nên chỉ để lại bái thiếp và ít quà quê.

Quà là một sọt cam quýt, đề rõ là gửi cho Tam phu nhân.

Người nhận quà liền chuyển đến phòng Đỗ Tình Lam, Đỗ Tình Lam rất kinh ngạc, người quen ở xa nào lại tặng cam quýt, bèn hỏi: “Người tặng quà nói gì?”

“Người đấy không nói gì, chỉ hỏi các vị chủ nhân trong phủ có khỏe không. Còn nói trước giờ phu nhân thích ăn cam quýt, thế nên gửi tặng phu nhân.”

Đỗ Tình Lam tái mặt, cô ấy chưa từng thích cam quýt, người thích ăn thứ quả chua loét này không phải Hướng thị thì còn ai vào đây, nhưng người gửi nói rõ ràng là tặng Tam phu nhân, dễ dàng suy ra rằng khi Phong Nhạc nhậm chức ở xa, đã nói rằng Hướng thị là phu nhân, khiến người khác không hề hay biết đến chính thất là Đỗ Tình Lam.

Thế này thì thật là không còn trời đất gì nữa, chuyện liên quan đến danh phận thế này tất nhiên là Đỗ Tình Lam không thể bỏ qua.

“Mẹ, con chịu đựng hết nổi rồi. Hắn dẫn con hồ ly tinh vào nhà cũng bỏ qua đi, lại nói với bạn đồng liêu đó là phu nhân của hắn, hắn đặt con ở đâu chứ, giờ bạn đồng liêu của hắn đến kinh thành, đều gọi Hướng thị là phu nhân, vậy con là cái gì, là cái gì ở nhà này, mấy năm nay con vất vả sinh con đẻ cái, không có công lao cũng có khổ lao, sao hắn có thể coi con như chết rồi vậy?”

Đỗ Tình Lam đã không còn chút dáng vẻ phu nhân cao quý nào, tóc tai bù xù la hét inh ỏi, nói chuyện cũng tuyệt tình, chỉ nói nếu Phong Nhạc không đuổi Hướng thị đi, cô ấy sẽ bỏ chồng, nói xong quay đầu về nhà ngoại.

Việc này khiến Thái phu nhân giận đến choáng váng, nằm liệt trên giường hai ngày.

Thanh Hề kể bao nhiêu chuyện cười cũng vô ích, khiến nàng nóng ruột đến mức hai đêm liền thức trắng. Thuốc của Thái phu nhân đều là nàng tự tay thử độ ấm, tự tay hầu hạ bà uống hết mới yên tâm. Thái phu nhân không uống, nàng dỗ dành đủ kiểu, chỉ hai ngày chính bản thân Thanh Hề cũng mệt rã người.

Đến lúc đó Thái phu nhân mới nghĩ cho bản thân một chút, chịu ăn cơm uống thuốc, Thanh Hề mới được thở phào. Thái phu nhân thấy thế liền đuổi nàng đi ngủ.

Đến lúc ăn cơm tối, Thái phu nhân nhìn trái nhìn phải không hề thấy bóng dáng Thanh Hề, sai người vào phòng gọi nàng dậy, người hầu lại nói trong phòng không có người, cho người đến Lan Huân Viện cũng không có. Thanh Hề mất tích khiến Thái phu nhân rất nóng ruột, lật tung cả trong nhà lẫn ngoài vườn đều không tìm thấy người, nếu cứ để thế thì thật đáng lo cho bệnh tình Thái phu nhân. Người già, tính trẻ con, chỉ nói không có Thanh Hề thì không sống được nữa. Lão Tam khiến bà thất vọng, giờ lại đến Thanh Hề mất tích.

Việc này kinh động đến cả bốn người con trai, Phong Nhạc đang phải sám hối trước bài vị tổ tông, ba người còn lại đều đến. Viên mama cũng sốt ruột, bà ấy hiểu rất rõ tầm quan trọng của Thanh Hề đối với Thái phu nhân.

Khi đó lão Quốc công mới quy tiên, Thái phu nhân chỉ muốn chết theo, cả bốn người con trai đều không khuyên được bà, nếu không phải đến ngày giỗ đầu của chị gái Thái phu nhân cũng là phu nhân An Định Hầu, Thái phu nhân phát hiện ra Thanh Hề, thì chỉ sợ Thái phu nhân đã chẳng sống đến ngày hôm nay.

Thanh Hề lúc ấy rất đáng thương, mồ côi mẹ, cha có người mới, trong nhà không có ai quan tâm chiếu cố, Thanh Hề như một con búp bê bị bỏ rơi nằm một mình trên giường, vú em của nàng vì không ai quản lý nên cũng bỏ mặc, Thái phu nhân nhìn thấy mà đứt ruột đứt gan.

Thái phu nhân thấy thế liền ôm Thanh Hề về Quốc công phủ, nàng chỉ là một bé con ốm yếu nhiều bệnh, Thái phu nhân phải chăm lo cho nàng rất nhiều, nhưng cũng nhờ thế mà Thái phu nhân không có thời gian rảnh để nhớ chồng và nghĩ quẩn, cũng dần quên chuyện chết theo chồng.

Thanh Hề xinh xắn đáng yêu, Thái phu nhân nâng niu như trân bảo, trẻ con ngây thơ thật thà dễ khiến người khác thương yêu, mỗi dịp đầu năm Thanh Hề phải về An Định Hầu phủ mấy ngày chính là quãng thời gian Thái phu nhân buồn bực nhất. Bà còn nói như thể bị người khác móc tim, ăn không ngon ngủ không yêu, sau đó lại tự đi đón Thanh Hề về mới yên tâm.

Bảo bối trong lòng mất tích, Thái phu nhân lại đang lúc có bệnh, sao có thể không nóng ruột.

Không bao lâu, chợt nghe thấy có tiếng người hô lên, “Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, tìm thấy phu nhân Quốc công rồi.”