Song quy nhạn

Chương 28: Thầy thuốc

“Bị bệnh thế nào, sao không mời đại phu?” Phong Lưu thấy Thanh Hề mặt tái nhợt nằm trên giường, còn cau mày.

Thanh Hề vừa trông thấy Phong Lưu liền nghĩ đến chuyện gần gũi tối hôm qua, hắn hành sự ngay trong thư phòng, không biết buổi sáng lúc Cần Thư vào thư phòng dọn dẹp, lòng nghĩ thế nào về phu nhân Quốc công là nàng. Nhưng mặt Phong Lưu không có lấy một tia dị sắc, quả nhiên về phương diện đấy thì đàn ông nào cũng mặt dày.

Bụng lại quặn đau, Thanh Hề càng nhăn mặt, Phong Lưu cũng phát hiện ra nàng có chỗ bất thường, “Nàng bị đau thế nào?” Dứt lời hắn nhìn Lâm Lang như chuẩn bị quát mắng, lại bị Thanh Hề giữ chặt tay áo.

“Lâm Lang, các ngươi lui xuống hết đi.” Thanh Hề đuổi hết người hầu.

Phong Lưu ngồi xuống cạnh Thanh Hề, thấy mặt nàng vừa đỏ lại vừa tái, đại khái cũng đoán được, chỉ sợ do bản thân hắn đã quá thô lỗ.

“Là ta làm nàng bị thương.” Phong Lưu cũng có chút ngượng ngùng, nhưng ngữ điệu vẫn rất ổn định.

Thanh Hề đỏ mặt, không nói gì, nếu không phải hắn thì nàng mời hắn làm gì.

“Từ sáng đến giờ bụng thiếp vẫn đau.” Thanh Hề cắn môi, thì thầm.

Phong Lưu đưa tay vào trong chăn, Thanh Hề kéo tay hắn đến vị trí dưới rốn một ngón tay, nũng nịu nói: “Đau ở đây.”

Vừa sờ liền biết không phải đau bụng kiểu dạ dày. Tay Phong Lưu chạm đến đùi Thanh Hề, thấy trống không, “Đau đến mức không mặc quần?”

Mặt Thanh Hề đỏ bừng, sao câu đấy mà hắn cũng hỏi được.

“Để ta xem.” Phong Lưu xốc chăn.

Trong nháy mắt Thanh Hề đỏ như tôm luộc, cuộn người lại, ôm chặt lấy hai đầu gối, như thể Phong Lưu là một tên đại dâm tặc tội ác tày trời.

Thanh Hề như một đứa trẻ vùi mặt vào đầu gối, áo lót bằng lụa mỏng màu hồng nhạt, che đi bộ ngực đầy đặn, giống như một đứa trẻ đang bị bắt nạt, lại khiến người khác nảy sinh ác ý bắt nạt.

Phong Lưu nhìn những vết xanh tím trên người Thanh Hề, càng càng áy náy về sự lỗ mãng tối qua, lòng rất hối hận, hắn vốn định chờ Thanh Hề lớn thêm chút nữa, qua mười tám tuổi mới bàn đến chuyện đấy.

“Để ta xem bị thương thế nào, rồi mới tìm biện pháp được, chẳng lẽ nàng định để đau như thế mãi?” Phong Lưu chậm rãi vỗ nhẹ lên lưng Thanh Hề trấn an, một tay len vào giữa hai chân Thanh Hề, quả nhiên Thanh Hề giật bắn người, buông hai chân, dùng chân đè tay hắn.

“Nàng nhắm mắt lại.” Phong Lưu lại trấn an nàng.

Thanh Hề cũng biết bản thân xấu hổ thừa, đành thẹn thùng thả lỏng người, còn vùi đầu vào ngực Phong Lưu, để hắn tự xem.

Phong Lưu thấy chỗ riêng tư của nàng sưng đỏ, còn ma sát với đệm rỉ máu, vừa khẽ chạm Thanh Hề đã co rúm người, rõ ràng là rất đau.

Phong Lưu buông tay, kéo chăn cho Thanh Hề, “Ta biết rồi, ngày mai ta sẽ tìm một mama cho nàng, nàng cố chịu đựng một chút.” Phong Lưu xoa đầu Thanh Hề, lòng trào dâng cảm giác trìu mến.

Đây là đứa bé chỉ biết ỷ lại hắn, chuyện riêng tư thế này cũng chỉ tin tưởng tìm đến hắn, chia sẻ với hắn, đối với người đàn ông có tính trách nhiệm cao như Phong Lưu, cảm giác này rất sảng khoái.

Thật lâu sau Thanh Hề mới có thể hết e thẹn nhìn Phong Lưu, “Về chuyện Cần Họa…”

Sắc mặt Phong Lưu chợt cứng đờ, không ngờ nhanh như thế Thanh Hề đã được nghe nói chuyện Cần Họa.

“Nàng không cần bận tâm đến cô ta.” Phong Lưu vuốt tóc nàng, ý là Cần Họa không thể gợi chút sóng gió gì.

Thanh Hề biết Phong Lưu đã hiểu lầm, “Ý của thiếp là…” Nhưng thấy ánh mắt Phong Lưu, Thanh Hề liền câm nín. Đó là một đôi mắt nóng bỏng trong suốt. Người có đôi mắt đó tuyệt đối không muồn nghe Thanh Hề khuyên hắn nạp thiếp. Đã trải hai kiếp, tốt xấu gì Thanh Hề cũng có thể hiểu chút nhân tình, đặc biệt là chuyện nam nữ.

“Ý thiếp là cô ấy hầu hạ đã nhiều năm, nên giữ cho cô ấy chút thể diện.” Thanh Hề vội đổi câu nói khác.

Phong Lưu đưa ngón tay xoa môi Thanh Hề, “Còn phụ thuộc vào chuyện cô ta có muốn giữ thể diện không, nàng nghỉ đi, ta còn chuyện phải xử lý.”

Thanh Hề gật đầu, nhìn bóng lưng Phong Lưu rời đi, kinh ngạc sững sờ cái người trước khi rời đi còn xoa ngực nàng có phải là Tề Quốc công Phong Lưu xưa nay lạnh lùng nghiêm túc không.

Tất nhiên câu cuối cùng của Phong Lưu cứu vãn một cách thành công hình tượng uy nghiêm của hắn, “Mấy ngày nay nàng có chịu luyện chữ không.”

Luyện chữ, luyện chữ, lúc này rồi còn nhớ chuyện luyện chữ. Thanh Hề căm giận đến mức quên cả đau.

Kỳ thật Thanh Hề đang trách lầm Phong Lưu.

Sáng sớm hôm sau Phong Lưu dẫn một phụ nhân mặc xiêm y gấm màu xanh vào. Phụ nhân kia đi vào phòng Thanh Hề, mắt không đảo chút nào, cho thấy không hề bị sự hoa lệ lộng lẫy của căn phòng làm cho choáng ngợp.

Lòng Thanh Hề thầm biết phụ nhân này không đơn giản. Tam phu nhân xuất thân quyền quý lần đầu vào Lan Huân Viện cũng phải choáng váng, cả công khai lẫn lén lút từng chỉ trích Thanh Hề rất nhiều. Vậy mà phụ nhân này chẳng chút để tâm.

“Phu nhân vạn phúc.” Phụ nhân kia hành lễ, tư thế tao nhã tiêu chuẩn, từ góc độ đến động tác không chút sai lệch, mười Thanh Hề cũng không bì nổi.

“Đây là Đào mama.” Phong Lưu giới thiệu cho Thanh Hề.

Thanh Hề kinh ngạc, ngoại hình phụ nhân này không quá ba mươi, vậy mà lại được gọi là mama. Chắc là có phương pháp dưỡng nhan.

Phong Lưu lên tiếng, Thanh Hề mới biết đây là thầy thuốc phụ khoa hắn mời cho nàng.

Vị Đào mama này cũng rất có lai lịch, bà ấy là thị nữ của Thích Quý phi mà tiên đế sủng ái nhất, Thích quý phi trước khi quy tiên đặc biệt cầu xin Hoàng đế khai ân cho Đào mama khi ấy đã bốn mươi tuổi xuất cung. Vốn dĩ Đào mama có thể xuất cung khi hai lăm tuổi, nhưng bà ấy thương Thích Quý phi phải ở trong cung tranh đấu giành giật nên ở lại, Thích Quý phi quy tiên khiến bà ấy chẳng còn lý do nào ở lại trong cung.

Không biết Phong Lưu đã mời được Đào mama thế nào, để bà ấy nhận lời đến Quốc công phủ chăm sóc Thanh Hề. Bà ấy như thế đương nhiên không thể dùng cách đối xử tầm thường, Thanh Hề tôn trọng bà ấy y như Phong Lưu đối xử với môn khách.

Chuyện đó nói sau.

Quay lại lúc đó, Đào mama ấn bụng Thanh Hề, hỏi rõ chỗ đau, thấy Thanh Hề hạ quyết tâm không cho bà ấy khám chỗ riêng tư, bèn bảo nha đầu đi theo lấy ra một hòm thuốc, lấy từ trong đó ra một bát bằng mã não, cho một viên thuốc vào rồi dùng chày mã não nghiền nát, hòa thêm chút nước thành một hỗn hợp sền sệt. Lại lấy ra một dụng cụ bằng ngọc, Thanh Hề xấu hổ nên không dám nhìn.

Đào mama thấy Thanh Hề đỏ mặt, nắm chặt chăn, dáng vẻ liều chết, liền giao dụng cụ bằng ngọc cho Phong Lưu, “Thỉnh Quốc công gia bôi thuốc cho phu nhân, tôi ra ngoài cửa đứng chờ.” Thanh Hề thấy thế mới ổn định lại, càng thêm kính trọng Đào mama, bà ấy tế nhị thế, việc sống chung sau này sẽ không có gì đáng ngại.

“Còn đau hay không?” Phong Lưu cầm dụng cụ bằng ngọc, kỳ thật cũng đang xấu hổ, nhưng da hắn hơi ngăm, không nhìn ra sắc đỏ.

Thanh Hề nhăn mặt, tất nhiên là vẫn đau, nếu không nàng đã không quấy rầy Phong Lưu.

“Ta bôi thuốc cho nàng.” Tuy là chuyện rất quang minh chính đại, nhưng bầu không khí này quá mờ ám. Nếu có thể, Phong Lưu có nguyện vọng dùng tay bôi thuốc, việc gì phải dùng đến dụng cụ.

Thanh Hề vừa xấu hổ vừa nhõng nhẽo, nhắm chặt mắt, dáng vẻ tùy người làm gì thì làm, nhưng hai bàn tay và hai bàn chân nắm chặt cho thấy nàng đang rất căng thẳng ngượng ngùng.