Song quy nhạn

Chương 20: Cầu hỉ thước

“Nếu nàng thích thì ngắt về Lan Huân Viện mà trồng, hoa này dễ trồng, chẳng mấy chốc là bám đầy.” Phong Lưu đứng trên thềm đá nói với Thanh Hề.

Thanh Hề ngẩng đầu trông thấy Phong Lưu, đỏ mặt lên, không ngờ hắn sẽ ra tận cửa đón.

“Đình Trực ca ca.” Thanh Hề gọi khẽ, Phong Lưu “ừ” một tiếng, hai người vào trong nhà ngồi đối diện nhau nhưng không nói gì, chờ Cần Thư dâng trà xong rồi lại lui ra, Phong Lưu mới lên tiếng: “Có việc gì sao?” Hắn biết Thanh Hề là con người vô sự bất đăng tam bảo điện (9).

“Là chuyện của Điểm Ngọc tỷ tỷ.” Thanh Hề tìm Phong Lưu vì chuyện nghiêm túc, nên không sợ hãi.

Phong Lưu nghe Thanh Hề gọi Điểm Ngọc là tỷ tỷ, liền biết vị trí của cô Điểm Ngọc kia trong lòng Thanh Hề không đơn giản, nếu không nàng đã không gọi như thế, nhưng xưa nay Thanh Hề vốn không thích nhà họ Phòng, hắn chẳng thể hiểu lý do gì khiến Thanh Hề bất ngờ nhiệt tình thế.

Phong Lưu gật gật đầu, ý bảo Thanh Hề tiếp tục nói.

Thanh Hề liền kể hết với Phong Lưu, “Đình Trực ca ca, có giúp được chị ấy việc này không?” Kỳ thật lòng Thanh Hề cũng không thể xác định Phong Lưu có chịu hỗ trợ hay không, hoặc là có khó xử hay không.

“Đây là việc nhỏ, ngày mai ta sẽ cho Vạn Thắng Toàn sang Tấn Vương phủ một chuyến. Chỉ có điều chúng ta giúp được mẹ con họ nhất thời, không giúp được cả đời, chỉ sợ La Chí Kiệt kia chưa từ bỏ ý định, vẫn quấy rầy.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Thanh Hề có chút sốt ruột.

“Không cần gấp, trước tiên cứ bảo họ ở lại trong phủ ta rồi từ từ nghĩ biện pháp, hai chị em họ đều đến tuổi cập kê, nếu hứa hôn xuất giá xong sẽ không có gì đáng sợ nữa.”

“Nhưng ngộ nhỡ La Chí Kiệt kia vẫn chưa từ bỏ ý định?” Sau khi thành thân chưa chắc nhà trai đã ngăn cản được tên ác bá kia.

“Nếu đã biết nhà họ Phòng là họ hàng với Quốc công phủ, ta nghĩ La Chí Kiệt sẽ không to gan lớn mật đến mức làm nhục vợ người khác đâu.” Lời Phong Lưu không phải không có lý, chị em nhà họ Phòng đều đã đến tuổi, nếu không thành thân, tự nhiên sẽ khiến La Chí Kiệt có cớ để nghĩ đến, sau khi thành thân, có Quốc công phủ bảo vệ, tự nhiên sẽ thái bình.

Thanh Hề phân tích cũng thấy an tâm, “Thiếp đi nói với thím Phòng.” Thanh Hề đứng lên muốn cáo từ.

Phong Lưu bị hành động đó của nàng làm cho thụ động. Bọn họ là vợ chồng nhưng lại ngủ riêng, Phong Lưu vốn định lần này trở về sẽ cải thiện quan hệ giữa hai người, nhưng nhìn cái dáng vẻ này, rõ ràng là Thanh Hề vẫn đang trốn tránh hắn, hôm nay cũng là bất đắc dĩ mới tìm hắn.

Phong Lưu thấy Thanh Hề nóng lòng muốn đi, gọi lại: “Đã nói là mùa xuân bắt đầu luyện chữ, ta đi xa mấy tháng nàng có tiến bộ không?”

Thanh Hề có chút chột dạ xoay người, cười cười, “Có luyện, mấy hôm vừa rồi bận lo cho thím Phòng, quá mấy ngày nữa thiếp sẽ mang bản luyện chữ đến cho ngài?” Không chờ Phong Lưu trả lời, Thanh Hề vội vã vén rèm chuồn đi.

Ngày hôm sau quả nhiên Phong Lưu phái Vạn Thắng Toàn đi Tấn Vương phủ, còn mang theo lễ vật bồi tội, vì trước đó vài ngày biểu tiểu thư Quốc công phủ va chạm với La Chí Kiệt, giờ bồi tội với Tấn Vương.

Tấn Vương cũng biết rõ cháu mình nổi tai tiếng, hai bên vui vẻ bỏ qua chuyện này.

Thính Tuyền tự đến chỗ Phòng phu nhân báo tin, “Quốc công gia sai nô tài tới báo với phu nhân, vị La công tử kia đã bỏ qua chuyện biểu tiểu thư va vào hắn, cũng mới nạp một tiểu thiếp, chắc không có gì đáng ngại.”

Phòng phu nhân thiên ân vạn tạ tiễn Thính Tuyền đi.

Nhưng Thanh Hề vẫn nói băn khoăn của Phong Lưu cho Phòng phu nhân nghe. Phòng phu nhân tuy chỉ là một người phụ nữ bình dân, nhưng nghe Thanh Hề nói thế cũng biết Phong Lưu lo lắng không vô lý.

“Phiền Quốc công gia suy nghĩ cho mẹ con tôi, có điều với gia cảnh nhà tôi, trong lúc nhất thời đi đâu để tìm được hôn sự, tuy Điểm Ngọc và Điểm Tú chịu khổ với tôi từ nhỏ, nhưng hai đứa tri thư đạt lễ, tôi không muốn chọn bừa, nếu không cũng chẳng trì hoãn đến giờ.” Phòng phu nhân chau mày, vô cùng lo lắng.

“ừm, để cháu đi hỏi Thái phu nhân một chút, xem bà có mối nào giúp chị và em không. Thím, ba người cứ ở lại đây thêm mấy ngày đi, chờ sự tình dàn xếp xong hẳn hãy đi, cháu cũng được an tâm.” Thanh Hề không đợi Phòng phu nhân lên tiếng cáo từ liền lên tiếng giữ khách trước.

“Cũng đành vậy, chúng tôi ở đây ăn không ở không, lòng tôi thấy rất khó xử.”

Thanh Hề cũng đã nhìn ra tính cách Phòng phu nhân, bà ấy là một người rất tự trọng, quyết không chịu ăn không ở không như thế, nhân tiện nói: “Cháu thấy khả năng thêu thùa của thím và Điểm Ngọc tỷ tỷ rất tốt, cháu tính chây lười, học nữ công chả ra đâu vào đâu, giờ thỉnh thím dạy cháu. Hân Thư Nhi của Tạ tỷ tỷ năm nay tám tuổi, trước đó có thu xếp tìm người dậy nữ công cho cô bé nhưng chưa tìm được ai thích hợp, không phải tay nghề không được, mà là không có tính kiên nhẫn, cháu thấy Điểm Ngọc tỷ rất kiên nhẫn, cũng muốn thỉnh chị ấy dạy Hân Thư Nhi.”

Phòng phu nhân sao lại không biết Thanh Hề nói thế là vì lòng tốt, nếu cự tuyệt thì thật không biết điều, bởi vậy nhận lời ở lại thêm một thời gian.

Thanh Hề cũng nhờ Thái phu nhân làm mối hộ Điểm Tú, Thái phu nhân nhiều tuổi, thích nhất là mai mối, nghe Thanh Hề nói xong liền nhận lời ngay.

Nhưng Thanh Hề lại không hề đề cập đến chuyện hôn nhân của Điểm Ngọc, đó là vì nàng có tư tâm. Nàng thấy Điểm Ngọc tri thư đạt lễ, biết tiến biết lùi, lại thích tâm địa thiện lương của Điểm Ngọc, cảm thấy người như vậy nếu chung chồng với mình sẽ không xung đột gì, huống chi nàng lại đang có ơn với Điểm Ngọc.

Thanh Hề đang nghĩ tới chuyện của Điểm Ngọc, chợt nghe tiểu nha đầu canh cửa báo: “Phu nhân, Điểm Ngọc tiểu thư đến.”

Thanh Hề nhanh chóng cho Lâm Lang ra đón, “Điểm Ngọc tỷ tỷ đến thật đúng lúc, em cũng đang muốn gặp chị.”

Điểm Ngọc cười nói: “Không cần không cần, phu nhân có gì phân công, cứ cho tiểu nha đầu đến tìm tôi là được.”

Thanh Hề mời Điểm Ngọc ngồi, lại sai Lâm Lang pha trà nụ tuyết mời khách.

Điểm Ngọc mở một túi vải, bên trong là một túi tiền màu đỏ thêu mẫu đơn với hoa văn uốn lượn bằng chỉ kim tuyến, còn có một đôi giầy màu đỏ nhạt đế trắng thêu mẫu đơn và hoa văn uốn lượn bằng chỉ kim tuyến.”Mấy ngày nay làm phiền phu nhân nhiều, Điểm Ngọc không có gì để báo đáp, cũng chỉ có chút khả năng thêu thùa. Thường ngày phu nhân hay nói đau chân, giày này tôi lót đế dày, còn dán một lớp giấy dầu, cho dù trời mưa cũng không lo.”

“Điểm Ngọc tỷ tỷ thật có lòng.” Thanh Hề nhận túi tiền và giày, thấy hình thêu rất tinh xảo, đường kim mũi chỉ tinh tế khó tìm, mẫu đơn cũng rất sống động, quả nhiên là kỹ thuật thêu rất tốt, Thanh Hề rất thích, chớp mắt liền nghĩ đến một chuyện.

“Không biết tỷ tỷ có thể làm thêm một túi tiền nữa không.”

“Phu nhân thích là được rồi, không biết phu nhân muốn túi tiền kiểu gì?” Thanh Hề có yêu cầu, khiến Điểm Ngọc rất cao hứng, có thể giúp Thanh Hề, Điểm Ngọc rất vui lòng.

Thanh Hề cố gắng nhớ lại sở thích của Phong Lưu, nhưng nghĩ mãi không ra, nghĩ đến quần áo của hắn chủ yếu là màu lam và tím, nhân tiện nói: “Chị làm một túi tiền màu tím đi, thêu gì cũng được, nhìn may mắn vui vẻ là được, em muốn tặng Quốc công gia.”

Điểm Ngọc vội nói: “Đúng vậy, vẫn chưa biết cảm tạ Quốc công gia thế nào, tôi sẽ về thêu ngay.”

Chỉ hai ngày sau, Điểm Ngọc liền đưa cho Thanh Hề một túi tiền màu tím bằng vải gấm rất tinh xảo, hình thêu rất độc đáo, là một đóa mẫu đơn màu xanh nhạt, vải gấm hoa văn đám mây, phối hợp lại rất nổi bật.

“Điểm Ngọc tỷ tỷ thật biết phối màu.” Thanh Hề tán thưởng tự đáy lòng, Phong Lưu xưa nay không thích xanh đỏ, túi tiền này rất nhã nhặn, chắc hắn sẽ vừa lòng.

Thanh Hề cũng rất thích túi tiền này, nàng cảm thấy Điểm Ngọc thật sự rất biết điều, túi tiền này tặng cho Phong Lưu, thêu loài hoa Thanh Hề thích nhất là mẫu đơn, còn là màu trong tên của nàng.

Điểm Ngọc đỏ mặt nói: “Phu nhân khích lệ.”

Kỳ thật Thanh Hề rất muốn để Điểm Ngọc tự đưa cho Phong Lưu, nhưng nam nữ tặng nhau túi tiền không phải chuyện đơn giản, cuối cùng vẫn là Thanh Hề đi một chuyến.