Song quy nhạn

Chương 15: Thanh Tú sơn trang 2

Sau khi Lâm Lang đi lấy khay, Thanh Hề về phòng mình thay quần áo mỏng hơn, nàng mặc bộ váy màu đỏ nhạt thêu hoa ở gấu váy, khoác áo lông hồ ly trắng đến Canh Cần Cư.

Vừa vào đến Canh Cần Cư liền thấy khí nóng sực người, Thanh Hề thầm nghĩ may mà mình dự đoán trước, bèn cởi áo khoác vào trong phòng, thế mới thấy mát mẻ hơn.

Hầu gái của Phong Lưu là Cần Thư thấy Thanh Hề tiến vào, vội vàng nghênh đón, “Quốc công gia qua Đồng Ngọc Thang rồi ạ.”

“Thật đúng lúc, vừa ngâm nước nóng vừa ăn dưa là hợp nhất.” Thanh Hề cười nói, hỏi thăm Cần Thư về thương thế của Phong Lưu, rằng mấy năm nay có tiến triển hơn không.

Cần Thư lần lượt trả lời, nói là không đau như năm trước, Thái y cũng nói cố gắng đến suối nước nóng mỗi năm, chỉ cần không bị thương thêm, nhất định sẽ trị hết.

Thanh Hề lại khen Cần Thư hầu hạ tốt, bảo Lâm Lang lấy ít tiền bồi dưỡng cho Cần Thư và những người hầu khác đi mua chút đồ ăn vặt, “Thái phu nhân nói chúng ta đến đây là nhờ phúc của Quốc công gia để thư giãn, các ngươi cũng đừng quá hà khắc bản thân, rảnh rỗi cũng nên gặp gỡ nói chuyện với nhau.”

Cần Thư gật đầu, lại thỉnh Lâm Lang và Thôi Xán thường xuyên qua nói chuyện.

Chờ Thanh Hề vào Đồng Ngọc Thang, Cần Thư và Cần Họa đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều cùng một thắc mắc, Cần Họa nói “Nửa năm lại đây phu nhân như một người khác, dịu dàng nhã nhặn hơn.”

“Cũng đúng.” Cần Thư cười nói, “Muội muội cảm thấy phu nhân hiền lành thế, chị và Quốc công gia cũng…”

“Ngươi còn nói bậy nữa ta xé nát miệng ngươi, người hầu như chúng ta sao xứng với Quốc công gia.” Cần Họa cười chua chát, trong phủ ai nấy đều sợ Quốc công gia, chỉ có cô ta là lo nghĩ cho hắn, lòng cảm thấy người đàn ông này phải gánh vác cả Quốc công phủ, chưa từng được cười nhẹ nhõm, Cần Họa cũng muốn làm nàng hầu cho Phong Lưu, nhưng bị hắn từ chối.

“Cũng đúng, tuy nói em hầu hạ Quốc công gia hai năm, nhưng cho đến giờ chỉ cần Quốc công gia nhìn đến em, là em liền sợ đến bủn rủn chân tay.” Cần Thư cười nói.

Khi hai hầu gái đang nói chuyện, Thanh Hề đã bê khay hoa quả vào Đồng Ngọc Thang.

Khi Thanh Hề đi vào, Phong Lưu đã thôi ngâm mình, đang nằm trên ghế dài trên thành hồ nước để Thính Tuyền xoa bóp cho hắn.

Thính Tuyền vừa thấy Thanh Hề đi vào, nhanh chóng hành lễ thỉnh an.

Phong Lưu ngẩng đầu, nhìn nhìn Thanh Hề. Thanh Hề nhanh chóng đi tới nói: “Mẹ bảo thiếp mang dưa mát cho Đình Trực ca ca, mẹ nói dưa mát thích hợp ăn khi ngâm nước nóng, có thể hạ bớt nhiệt.”

Phong Lưu gật gật đầu, ngồi dậy cầm áo khoác lên người, Thính Tuyền liền lui ra, Thanh Hề dùng cây tăm xiên một miếng dưa đặt vào tay Phong Lưu, hắn ăn một miếng thấy nhẹ nhàng ngọt mát, sắc mặt cũng thư giãn hơn một chút.

“Thính Tuyền chắc cũng mệt rồi, để thiếp xoa bóp cho Đình Trực ca ca đi.” Thanh Hề thấy Phong Lưu bị ốm đau tra tấn, không biết sao lại thấy đau lòng, huống chi lại đang muốn lấy lòng hắn, thế nên càng thêm ân cần.

Phong Lưu chần chừ một chút.

“Đình Trực ca ca chê là Thanh Hề quá vụng về sao?” Thanh Hề mếu máo nhìn Phong Lưu, nàng biết Phong Lưu không bao giờ từ chối được nếu nàng mếu máo đáng thương gọi hắn là “Đình Trực ca ca”.

Phong Lưu thấy Thanh Hề lấy lòng thế, không đành lòng cự tuyệt nàng, nghĩ đứa con mình giờ cũng biết lo nghĩ cho người khác rồi, thật là được an ủi.

Thanh Hề thấy thế, liền cao hứng giúp Phong Lưu nằm xuống, đỏ mặt cởi áo khoác của hắn ra, lộ ra da thịt bóng loáng màu đồng cổ. Vì không còn lớp áo mùa đông dày, lực đạo từ tay Thanh Hề cũng trở nên rõ ràng hơn, lực đạo này tuy không hiệu quả như tay Thính Tuyền, nhưng mềm mại như bông, khoan khoái theo kiểu khác.

Thanh Hề nhẹ nhàng xoa bóp lưng Phong Lưu, cẩn thận nắn bóp từ vai xuống hông, lúc đầu Phong Lưu còn cảm thấy thoải mái, nhưng tay Thanh Hề càng đi xuống, hắn lại càng cảm thấy khó chịu, toàn thân không tự chủ gồng lên.

Thanh Hề còn hiểu lầm là Phong Lưu đau nên thế, lại càng nhẹ tay hơn, như cánh bướm vờn trên người hắn, khiến Phong Lưu càng thêm nhíu mày.

Phong Lưu tóm tay Thanh Hề, nàng ngẩn người, không hiểu nổi mình làm sai chỗ nào.

Phong Lưu tóm tay Thanh Hề ngồi dậy đối diện với nàng, thấy lớp váy bằng lụa mỏng manh dán chặt vào người nàng, hơi nước ở Đồng Ngọc Thang đã làm ướt quần áo nàng từ lúc nào, phơi bày hết thân hình gợi cảm mê người.

Thanh Hề bị tóm tay nên thở gấp, càng khiến bộ ngực đẫy đà phập phồng dữ dội hơn, Phong Lưu đẩy Thanh Hề, lạnh lùng nói: “Nàng đi ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi một lát.”

Lòng Thanh Hề lạnh ngắt, nàng dồn hết tâm tư để lấy lòng Phong Lưu, vậy mà hắn lại lạnh lùng vô tình như vậy, không biết hắn muốn được hầu hạ thế nào mới vừa lòng.

Thanh Hề cắn môi, nhăn nhó đi ra ngoài, hái một đóa hoa mới nở dưới chân, vừa đi vừa rứt cánh hoa, tâm trạng phiền muộn, lòng vô cùng trống trải. Nhất thời lại nghĩ đến chuyện bản thân vô sinh, theo tình hình này cũng chẳng thấy tương lai ở đâu, lại bắt đầu lo lắng.

Vì chuyện đó nên Thanh Hề rầu rĩ không thôi, đến ngày hai mươi chín lên đường hồi phủ nàng vẫn chưa lấy lại được tinh thần, mấy ngày vừa rồi Phong Lưu luôn tránh mặt nàng, suốt ngày ở trong Canh Cần Cư, cũng không cho ai quấy rầy, Thanh Hề mấy lần mang trái cây tươi đến đều bị chặn lại ngoài cửa, khiến lòng nàng càng thêm khó chịu.

Khi hồi phủ, Thanh Hề lại ngồi cùng xe với Phong Lưu, nhìn sắc mặt hắn thấy tốt hơn rất nhiều, quả nhiên là suối nước nóng có công dụng.

Thanh Hề rầu rĩ ngồi đó, không nhìn Phong Lưu, lại khiến Phong Lưu phải nhìn nàng, hắn thầm nghĩ nha đầu này xưa nay hoạt bát, tinh nghịch như mèo, hôm nay rầu rĩ ngồi yên lặng, như thêm phần khuê tú dịu dàng tao nhã, hắn cũng thấy nhẹ lòng hơn.

Nhưng Thanh Hề vốn không quen ngồi lâu, mới im lặng được một khắc, liền không kiềm chế được vén màn xe, nhưng bị gió lạnh đập vào mặt, lại chỉ có thể hậm hực buông tay.

Thanh Hề nhàm chán rót chén trà từ bình giữ nhiệt, xe ngựa bất ngờ nảy lên một cái, cả chén nước hắt thẳng vào Phong Lưu.

Vốn dĩ thân thủ Phong Lưu rất nhanh nhẹn, né một chén trà này không phải chuyện khó, nhưng không gian trong xe chật hẹp, Thanh Hề chỉ có thể nhìn chén trà hắt thẳng vào quần Phong Lưu.

“Đình Trực ca ca, ngài không sao chứ?” Thanh Hề cũng bị cú nảy kia làm ngã vào trong lòng Phong Lưu, nàng thấy bản thân gây rắc rối, vội chống tay đứng dậy, sợ nước kia vẫn nóng làm bỏng Phong Lưu.

Thanh Hề nhất thời không chút suy nghĩ rút khăn tay lau nước cho Phong Lưu, nhưng chén nước trà kia đổ vào chỗ nhạy cảm, Thanh Hề lo lắng nên không nhận thức ra điểm đấy, Phong Lưu đột nhiên tóm tay Thanh Hề khiến nàng lúng túng muốn rụt lại.

Thanh Hề cũng đã nhận ra không ổn, lòng rất căng thẳng, sợ Phong Lưu hiểu lầm nàng không biết liêm sỉ, thoáng chốc mặt đã đỏ bừng, căng thẳng nhìn Phong Lưu bằng vẻ vô tội.