Linh chu

Chương 52: Thanh Mai Trúc Mã

Phong thiếu gia mất tích ba ngày liên tiếp không có một chút tin tức, thành chủ đại nhân không ngừng phát ra ba đạo công văn bắt buộc những huyện nha xung quanh giúp đỡ tìm kiếm nhưng lại không có một chút tin tức hữu dụng nào.

Phong thiếu gia giống như bốc hơi trong nhân gian vậy.

Người cao hứng nhất trong chuyện này chính là Phong Tùy Vũ!

Hôm nay đầu hắn đội khăn lông vũ, tay cầm một một cây quạt giấy bằng cây đàn hương, nhàn hạ ngắm hoa trong sân nhà.

- Đại thiếu gia, tên tiểu tử Phong Phi Vân này phong mang tất lộ, nhất định là chọc phải người không nên chọc nên bị người ta giết rồi.

Một tên hầu rất cung kính đứng bên cạnh, mang trên mặt nụ cười ma quái.

Phong Tùy Vũ không lộ thanh sắc, cầm hoa mà nói:

- Phong Phi Vân! Kha Kha! Hắn mất tích cũng rất tốt, cũng bớt cho ta phải tự mình động thủ.

Từ sau khi Phong Phi Vân dẫn thành vệ quân đi tiêu diệt Ưng trảo bang thì Phong Tùy Vũ cảm thấy một mối uy hiếp rất lớn, nếu không nhanh diệt trừ Phong Phi Vân thì hắn ngày đêm ăn ngủ không ngon.

Nhưng cũng không người nào ngờ tới được tên tiểu tử Phong Phi Vân lại có thể đột nhiên mất tích, thật giống như biến mất trong thế gian vậy, Phong Tùy Vũ muốn chính là cái kết quả này, trong lòng tự nhiên sảng khoái hết sức, hắn cho rằng ông trời cũng giúp hắn rất nhiều.

- Đại ca, hôm nay thật hào hứng há! Ngươi đang cười cái gì vậy?

Phong Phi Vân từ bên ngoài cửa chính nghênh ngang đi vào, mang trên mặt nụ cười vui vẻ.

Phong Tùy Vũ nghe được giọng nói này cũng là không cười nổi nữa, hắn liền xoay người lại đúng lúc nhìn thấy Phong Phi Vân đang đi tới trước mặt hắn.

- Phi Vân, mấy ngày nay ngươi đi đâu thế, ta và nghĩa phụ đều rất lo lắng cho ngươi.

Tuy là trong lòng Phong Tùy Vũ cảm thấy chán nản nhưng hắn đã rất nhanh khống chế được tâm tình của mình, trên mặt hiện ra một nụ cười thân thiện.

- Việc này ... à, ta chỉ là đi ra ngoài dạo chơi một vòng thôi, đúng rồi, phụ thân đang ở đâu vậy, ta có chuyện gấp muốn tìm cha.

Phong Phi Vân nói.

- Nghĩa phụ đang ở trong đại sảnh đàm luận chuyện chính sự với một vị khách quý, có lẽ ngươi đừng đi quấy rầy bọn họ.

Phong Tùy Vũ chăm chú nhìn chằm chằm Phong Phi Vân, trên mặt càng lúc càng trở nên ngưng trọng, dù sao hắn cũng cảm thấy lần trở về này Phong Phi Vân có chút không giống trước nữa, làm cho hắn cảm thấy rất thâm sâu khó lường.

Một người hỗn cật ăn chơi trác táng chờ chết thì làm sao có thể trong vòng mấy ngày ngắn ngủi mà có phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất chứ, lẽ nào hắn gặp phải tiên vận nào đó?

Loại chuyện gặp phải tiên vận này cũng không phải là không có, nhưng lại hết sức xa vời, chỉ có người có số kiếp lớn mới có thể gặp phải tiên vận, một bước xung thiên.

Phong Tùy Vũ hiển nhiên không tin Phong Phi Vân gặp phải tiên vận, vì vậy dự định thử hắn một lần, dò xét xem rốt cuộc hắn có bao nhiêu cân lượng.

Trong lòng Phong Phi Vân lo lắng không yên khi nghĩ đến bà nương chết bầm Đông Phương Kính Nguyệt kia sẽ truy sát đến thành Linh Châu, trong lòng rất vội vã nên đâu thèm để ý đến nhiều như vậy chứ, thắng hướng về đại sảnh mà đi tới.

Phong Tùy Vũ nhìn theo bóng lưng của Phong Phi Vân, ngón tay ngắt lấy một cánh hoa màu trắng rồi lén vận linh khí lên trên cánh hoa, cánh hoa vốn có màu trắng tức khắc liền bị đắp lên bởi một ánh sáng màu xám xanh.

"Vèo!"

Cánh hoa này đang lúc bay ra từ trong ngón tay của Phong Tùy Vũ vậy mà không có một dấu hiệu nào lại hóa thành một đường cong xinh đẹp đâm thẳng vào mạch huyệt tích lương (mạch nằm ở ngay sống lưng) sau lưng Phong Phi Vân.

Đến nay Phong Tùy Vũ đã ở cảnh giới linh dẫn đỉnh phong, nói về tu vi cũng xem như nổi bật, với âm mưu nho nhỏ này của hắn thì hắn tự tin sẽ không bị Phong Phi Vân phát hiện.

"Ba!"

Linh khí trên cánh hoa này hóa thành một luồng toa tử xâm nhập thẳng vào mạch huyệt tích lương của Phong Phi Vân rồi sau đó dần dần mất tích.

Ánh mắt Phong Tùy Vũ từ đầu tới cuối đều tập trung ở trên cánh hoa, mãi đến khi linh khí trùng nhập vào mạch huyệt tích lương của Phong Phi Vân thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cười thầm:

“Xem ra là ta đã quá đa nghi, tiểu tử này cũng chỉ như vậy thôi, bị người ta dùng linh khí đả nhập vào trong mạch huyệt tích lương thì tu vi kiếp này cũng sẽ không thể nào tiến lên một một bước nữa, cả đời sẽ dậm chân tại chỗ, chỉ ở cảnh giới linh dẫn sơ kỳ mà thôi.”

Phong Tùy Vũ cho rằng cảnh giới của Phong Phi Vân vẫn là linh dẫn sơ kỳ như trước, lại không biết trong mấy ngày qua Phong Phi Vân đã kỳ ngộ liên tiếp, đã sớm đột phá đến cảnh giới tiên căn, bây giờ dù cho là Phong Vạn Bằng cũng chưa chắc là đối thủ của hắn, còn loại cấp bậc tu vi như Phong Tùy Vũ thì hắn chỉ cần một cái tát là đập Vũ chết tươi.

Chuyện mờ ám của Phong Tùy Vũ hiển nhiên là Phong Phi Vân cảm giác được, nhưng mà hắn lại không dừng chân, chẳng qua là khóe miệng hơi nhếch lên một tí, âm thầm vận chuyển huyết khí trong cơ thể, trong nháy mắt liền làm cho linh khí Phong Tùy Vũ đả nhập vào mạch huyệt tích lương bị trùng tán, bức xuất ra ngoài cơ thể.

"Tiểu tử này ám chiêu không ít, phải tìm một thời điểm thật tốt để so chiêu với mới được."

Phong Phi Vân rảo bước mà đi, cũng không thông báo cho ai liền xông thẳng vào trong đại đường, bất cứ lúc nào bà nương chết bầm Đông Phương Kính Nguyệt cũng có thể sẽ truy sát tới nên Phong Phi Vân cũng không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy.

- Phụ thân, Phi Vân có chuyện quan trọng cầu kiến.

Lúc Phong Phi Vân đang nói ra lời này thì đã chạy tới giữa đại đường, ngẩng đầu nhìn lại thì trong đại đường ngoại trừ Phong Vạn Bằng thì còn có một vị trung niên khác.

Vị trung niên này ước chừng ngoài bốn mươi, da dẻ hơi ngăm đen nhưng lại không mất đi sự nho nhã, hắn là một người rất ý tứ, trên mặt ngay cả một cọng râu cũng không có, tu kiến nhìn có vẻ hết sức quang khiết, y phục trên người cũng hết sức chỉnh tề, đây hiển nhiên là một vị dòng dõi quý tộc có cuộc sống an nhàn sung sướng.

Ngoại trừ Phong Vạn Bằng cùng với vị trung niên này thì Cát quân sư cùng với Lưu quản gia cũng chia ra ngồi ở hai bên, bọn họ nhìn thấy Phong Phi Vân xông vào trong đại đường thì không những không nổi giận mà ngược lại lại lộ ra vẻ vui mừng.

Người có thể bình yên vô sự quay về là tốt rồi!

Sắc mặt Phong Vạn Bằng nghiêm túc nhưng trong lòng cũng có chút vui mừng, nói:

- Phi Vân, mấy ngày nay con đi đâu vậy