Linh chu

Chương 31: Trấn Hồn Huyết Trận. 2

Yên tĩnh thật lâu!

Cũng không biết là bao lâu đã đi qua, thanh âm của Tam gia mới vang lên lần nữa, nói:

- Đã sớm nghe nói Phong thiếu gia lúc này không giống ngày xưa, hôm nay vừa thấy quả nhiên là phải nhìn với cặp mắt khác. Ngô lão đại, còn không đi mang quà mừng của Phong thiếu gia mang tới vào đây.

Ngô lão đại chỉ còn lại một cánh tay, mang theo bên mình một đám người cao to, vạm vỡ, thắt lưng đeo đai màu đỏ từ trong Huyết ưng đại viện đi ra, lạnh lùng nhìn chòng chọc vào Phong Phi Vân một cái rồi nhếch miệng cười.

Tay phải của hắn chính là bị Phong Phi Vân một đao chém xuống, trong lòng oán hận cực độ, hận không thể đem Phong Phi Vân rút gân lột da.

Dĩ nhiên Phong Phi Vân căn bản không có để mắt đến hắn, thản nhiên nhìn bọn chúng mang hai mươi tám chiếc xe lớn vào trong Huyết ưng đại viện, sau đó cũng đi theo vào trong.

...

- Chủ tử, xem ra Tam gia cũng không phải đồ đần, đã nhìn thấu được những tiểu tạp kỹ kia của Phong Phi Vân, bây giờ một trăm ba mươi tám tên tinh nhuệ đã bị bắt, Phong Phi Vân nên làm như thế nào mới có thể phá địch?

Trịnh Đông Lưu điều khiển cổ xe đi đến một khu rừng cây nhỏ bên ngoài Huyết ưng đại viện, nhìn xa xa về phía trước.

Chủ tử vẫn an nhiên ngồi ở trong cổ xa, thản nhiên nói:

- Phong Phi Vân đã đi vào Huyết ưng đại viện chưa?

- Mới vừa đi vào.

Trịnh Đông Lưu nói.

- Trong vòng ba canh giờ, Ưng trảo bang sẽ bị xóa tên ở thành Linh Châu.

Trong thanh âm của chủ tử còn mang theo một nụ cười.

- Cái gì?

Trịnh Đông Lưu tự nhận là một người thông minh, thế nhưng mọi thứ phát sinh ở trước mắt lại làm cho hắn cảm giác hắn là một người đần độn, bây giờ trong tay Phong Phi Vân không có người nào, làm sao có thể diệt được mấy ngàn bang chúng của Ưng trảo bang?

Nhưng mà vị chủ tử này lại giống như có cùng quan điểm với Phong Phi Vân, bất kỳ bước đi nào của Phong Phi Vân cũng đều không thể gạt được nàng.

Nàng đem tấm ràm vén lên, lần nữa đưa ngón tay ra ngoài, năm ngón tay mảnh khảnh thật giống như ngọc thông vậy, một con linh điệp màu trắng bay trở về, đậu trên đầu ngón tay của nàng, sau đó biến thành một tia linh khí rồi dung nhập vào trong lòng bàn tay.

Khóe miệng nàng cong lên một cái, hình như đã biết cái gì đó, một đôi mắt trong suốt rất đẹp, đầy trí tuệ nhìn về phía Huyết ưng đại viện cách đó mấy ngàn thước, chỉ thấy huyết khí trên đại môn bắt đầu chuyển động, phù văn qua lại như con thoi, chính là dùng linh khí cùng với huyết dịch mà tạo nên trận pháp.

Ngón tay của nàng nhẹ nhàng ra dấu một cái, đối mắt đẹp híp một cái, cười nói:

- Vậy mà lại bố trí trấn hồn huyết trận, xem ra lúc này Phong Phi Vân đang gặp phiền toái lớn.

- Cái gì là trấn hồn huyết trận?

Kiến thức của Trịnh Đông Lưu thời gian qua rất rộng, coi như là một ít bí văn của giới tu tiên hắn cũng biết một ít hoặc hiểu ít nhiều gì, nhưng chưa từng có nghe nói qua cái gì là trấn hồn huyết trận.

Chủ tử buông rèm xuống, lại lần nữa ôm cây tỳ bà màu đỏ vào trong tay, ngón tay nhẹ nhàng khảy dây đàn, thanh âm tuyệt mỹ:

- Trấn hồn huyết trận chính là một loại cấm trận của Sâm la điện, tin đồn cần phải có chín mươi chín người đồng nam nhân (con trai còn tân), chín mươi chín người tiên huyết đồng nữ, mới có thể tạo nên trận pháp hoàn chỉnh. Tiên huyết khắc trận văn, bạch cốt đắp trận đài.

- Trấn hồn huyết trận một khi mở có thể làm thức tỉnh bạch cốt phệ hồn thú minh uyên, cho đòi trấn hồn bạch cốt kiếm, thần đáng sát thần, phận đáng sát phận. Toàn bộ cường giả ở Nam Thái phủ có thể phá được trấn hồn huyết trận cũng chỉ có ba hay năm người. Mỗi một người đều là nhân vật quan trọng cự phách, uy chấn bốn phương tám hướng.

Nghe nói như thế, sắc mặt Trịnh Đông Lưu thay đổi lớn, nói:

- Coi như là linh thứ nghìn năm ở ngự thú trai, cũng nhất định không địch nổi bạch cốt phệ hồn thú, huống chi có thể so với linh khí của trấn hồn bạch cổ kiếm, lần này Phong Phi Vân tùy tiện đi vào Huyết ưng đại viện, sợ là mười phần chết chín.

- Chỉ tiếc là trấn hồn huyết trận này căn bản là chưa hoàn chỉnh, với tu vi của Tam gia cũng không có khả năng lập thành một trấn hồn huyết trận thực sự được, trấn hồn huyết trận này chẳng qua chỉ là một góc trận văn mà thôi. Dù cho đem bạch cốt phệ hồn thú đánh thức, chiến lực nhiều nhất cũng chỉ có một phần trăm của bạch cốt phệ hồn thú thật sự, không đủ gây sợ hãi.

Trong thiên hạ dường như không có bất kỳ chuyện gì có thể giấu diếm được đôi mắt của nàng, nhìn xa trông rộng mà còn sâu sắc, thật giống như một đại trí giả hành tẩu trong nhân thế.

...

Lúc Phong Phi Vân vừa bước vào Huyết ưng đại viện, đám người Phong Vạn Bằng, Phong Tùy Vũ, Cát quân sư cũng đứng ở trên thành lâu, đứng từ xa trông về Huyết ưng đại viện.

Trong lòng Phong Tùy Vũ âm thầm nhạo bang: "Phong Phi Vân à, Huyết ưng đại viện là nơi vùi thây của ngươi, phỏng chừng ngươi còn không biết ta đã đem tin ngươi muốn tấn công Huyết ưng đại viện truyền cho Tam gia, giây phút ngươi bước vào trong Huyết ưng đại viện chính là tự chui đầu vào lưới, tự tìm đường chết."

Cát quân sư nhẹ nhàng lay động quạt lông, chau mày:

"Đứa trẻ Phi Vân này quá liều lĩnh, lại có thể đơn thân độc mã xông vào Huyết ưng đại viện, dù cho có Lưu lão bảo bệ, nhưng như thế nào mà chống đỡ được tất cả đám bang chúng mấy nghìn tên của Ưng trảo bang? Bước cờ này đi quá thật bại!"

Gương mặt của Phong Vạn Bằng cũng đăm chiêu, lẽ nào ta sai lầm rồi, căn bản không nên để cho hắn đi đối phó với Ưng trảo băng, hắn dù sao tuổi cũng còn quá nhỏ, hơn nữa lại không có tuy luyện phép thuật, như thế mà tùy tiện xông vào Huyết ưng đại viện quả thực là sẽ không có bất kỳ con đường sống nào.

Trong lòng Phong Vạn Bằng hối hận không thôi, nếu như Tam gia thật sự có ý muốn giết Phong Phi Vân, căn bản hắn ngay cả viện trở cũng không có cơ hội, nếu như Phong Phi Vân thật sự chết ở trong đó, như thế thì hắn làm sao không có lỗi với lời dặn dò của mẹ Phong Phi Vân đây?