Linh chu

Chương 30: Trấn Hồn Huyết Trận

Một chiếc xe la mạn cổ màu trắng từ trong góc đường đi ra ngoài, càng xe quay chuyển động trên đường phố cổ cán phải đá xanh tạo ra tiếng lạch cạch, lái xe là một ông già, trên đầu đội một cái nón màu đen.

- Chủ tử, tiểu tử Phong Phi Vân kia vừa ra? Tối hôm nay rốt cuộc hắn có động thủ hay là không?

Trịnh Đông Lưu cầm một góc của cái nón vén lên, lộ ra ánh mắt của một người già dặn.

Trong cổ xe truyền ra một âm thanh khàn khàn:

- Phong Phi Vân đã bắt đầu động thủ.

- Đã bắt đầu động thủ?

Trịnh Đông Lưu có vẻ không hiểu, nghi ngờ nói:

- Nhưng mà năm nghìn tên thành vệ quân căn bản là cũng không được điều động, hắn lấy cái gì để mà giao đấu với Ưng trảo bang?

- Chiêu này của hắn gọi là binh bất yếm trá (nhà quân sự luôn phải lừa địch), năm nghìn tên thành vệ quân kia chẳng qua chỉ là trò lừa bịp Tam gia mà thôi, người thật sự tấn công Ưng trảo bang chính là một trăm ba mươi sáu tên gia nô vận chuyển quà mừng, nếu như ta đoán không sai, một trăm ba mươi sáu tên gia nô nhất định là do hắn chọn lựa trong những người tinh nhuệ nhất của thành vệ quân, chính là một thanh đao nhọn cắm thẳng vào tim của Ưng trảo bang.

Chủ tử nói.

Trịnh Đông Lưu vẫn không tin, nói:

- Chỉ dựa vào hơn một trăm người liền muốn giết chết toàn bộ Ưng trảo bang? Phong Phi Vân điên rồi phải không?

- Một chút điên hắn cũng không có, một trăm ba mươi sáu người tinh nhuệ này chẳng qua chỉ là tiên phong, làm mũi nhọn để đi tới quấy nhiễu Ưng trảo bang thôi, còn năm nghìn thành vệ quân mới thật sự là chủ lực.

Trinh Đông Lưu càng thêm không hiểu, nói:

- Thế nhưng không phải chủ tử nói năm nghìn tên thành vệ quân chẳng qua chỉ là trò lừa bịp mê muội Tam gia sao, huống hồ năm nghìn tên thành vệ quân này vẫn còn đứng ở quân doanh ngoài thành, căn bản cũng không có được điều động.

- Khà khà, nhưng mà thành Linh Châu tổng cộng có một vạn thành vệ quân, vậy năm nghìn tên thành vệ quân khác đi chỗ nào rồi?

Chủ tử nói.

Nghe nói thế, trong lòng Trịnh Đông Lưu bỗng nhiên giật mình, kêu lên:

- Thâu lương hoán trụ. (Treo đầu dê bán thịt chó)

- Đi thôi! Ta không thể để cho Phong Phi Vân mất lòng tin, ta cũng muốn xem xem hắn còn có thể mang đến cho ta ngạc nhiên gì nữa.

Vị chủ tử này đúng là một người con gái thông minh tuyệt đỉnh, mọi cử động của Phong Phi Vân đều không thể gạt được ánh mắt của nàng. Trịnh Đông Lưu điều khiển cổ xa màu trắng, chậm rãi hướng về Huyết ưng đại viện mà đi tới.

Huyết ưng đại viện nằm ở phía đông của thành Linh Châu, chính là được cự thạch thanh sắc xây thành, tựa như một tòa thành bảo thật to.

Trên tường rào rộng ba thước có thiết lập tháp tiễn, chiến đài, thật giống như một tòa tường thành bất phá vậy, phòng thủ quả thực là rất kiên cố.

Nếu như Phong Phi Vân thật sự dẫn đầu năm nghìn thành vệ quân tấn công vào Huyết ưng đại viện, phỏng chừng ngay cả cổng chính còn chưa vào được thì toàn quân đã bị tiêu diệt.

Lúc này mặt trời đã lặn ở dãy núi phía tây, mặt trời chiều tựa như chu đan treo ở trên đỉnh núi ở ngoài thành, chiếu rọi những ánh nắng cuối cùng.

Phong Phi Vân từ trên lưng của Xích hổ nhảy xuống, đứng vững vàng trên mặt đất, hai mắt híp một cái nhìn về hướng cổng chính bằng thép cao mười mười thước ở phía trước, nhìn thẳng vào cổng chính mà từng sợi máu trong mắt cũng chuyển động, tựa như từng dòng suối nhỏ bắt đầu lay động.

Hấp khí nhẹ nhàng còn có thể nghe được một mùi máu tanh xộc tới.!

Trên vách tường thật dày có khảm nạm chín mươi chín bộ bạch cốt, nếu như là ban đêm nơi đây sẽ biến thành một tòa thành ma quỷ, quả thực là cực kỳ kinh người.

Phong Phi Vân đưa hai ngón tay ra, ra dấu ở trong không khí, ánh mắt càng trở nên tập trung, tự lẩm bẩm:

"Rõ ràng có bố trí Trấn hồn huyết trận, Tam gia không hổ là Tam gia, đúng là thực sự có bản lĩnh.!"

Câu nói vừa dứt, một đàn chim ưng đỏ thẫm thật to lớn từ trong Huyết ưng đại viện bay ra, lông vũ đỏ bừng như lửa, miệng của mỗi con chim ưng đều có dấu vân, nhìn cứng rắn như là kềm sắt.

Đám huyết ưng này chừng hơn một trăm con, móng vuốt to như bàn tay người, bay thẳng ra từ tường rào đá thanh thạch (đá xanh), hướng về đoàn xe do Phong Phi Vân dẫn đầu mà bay tới.

"Vù vù!"

Cánh của huyết ưng vỗ đập tạo ta tiếng gió gào thét, xé nát không khí, bay tới chìa móng vuốt chim ưng ra đem hơn một trăm tên gia nô vận chuyển quà mừng kia bắt lại, giống như diều hâu bắt con gà con vậy, bắt toàn bộ vào trong Huyết ưng đại viện rồi biến mất ở bên trong tường thành.

Phía sau Phong Phi Vân chỉ vừa vặn còn lại Lưu quản gia cùng với hai mươi tám chiếc xe lớn.

Đây rõ ràng là một màn ra oai phủ đầu cho ta thấy, xem ra Phong Tùy Vũ đã đem tin tức truyền cho Tam gia, lão Tam gia này đã biết rõ là ta sẽ đối phó hắn.

Như thế ... Rất tốt, hết thảy đều nằm trong kế hoạch.

Trên mặt Phong Phi Vân vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, cười vang nói:

- Tam gia chính là một người có danh vọng, cái này chẳng lẽ là đạo tiếp khách của Tam gia?

Một thanh âm già nua từ trong Huyết ưng đại viện truyền ra, tỏ ra hết sức kéo dài mênh mông:

- Đều là đám súc sinh trong nhà không hiểu chuyện, lại dám bắt hết gia nô của Phong thiếu gia, những con súc sinh này lá dan cũng quá lớn.

Thanh âm của Tam gia gần như truyền khắp nửa thành Linh Châu, tu vi này thật sự là cực kỳ cường đại, từng luồng sóng âm biến thành tiếng chuông lớn hướng về phía Phong Phi Vân mà vang dội tới.

Như vậy cũng giống như một cơn lốc điên cuồng tới.!!

"Bành!"

Lưu quản gia bay lên đứng ở trước người của Phong Phi Vân, một quyền làm cho tất cả sóng âm đều bị đánh nát.

Trên mặt Phong Phi Vân vẫn là nụ cười nhàn nhạt, hiển nhiên nghe được ý tứ trong lời nói của Tam gia, nói:

- Những súc sinh này lá gan cũng thật không nhỏ, bình thường chắc Tam gia dạy bảo còn sơ sài! Xem ra ta phải thay Tam gia dạy dỗ cải tạo lại một phen.

Phong Phi Vân hơi ra hiệu, Lưu quản gia lại biến thành một cái bóng màu đen bay vút ra ngoài, trong nháy mắt đã vọt vào trong Huyết ưng đại viện, người thường căn bản ngay cả bóng dáng của lão cũng không thấy được.

"Ầm ầm!"

Liên tiếp một loạt tiếng nổ cùng với tiếng kêu của chim ưng từ bên trong truyền tới, một lát sau, hơn một trăm con huyết ưng lại biến thành ưng thi (xác chim ưng), chất đống đầy đất.

Lưu quản gia lau máu tươi còn dính trên bàn tay, đứng ở cổng của Huyết ưng đại viện