Hệ thống tu luyện toàn năng

Chương 92: Truyền thừa

- Tại đây đẹp quá ah.

Dương Nguyệt hoan hô nói.

- Nếu có thể cả đời sinh hoạt ở đây, thật là tốt ah.

Dương Thanh Thủy cũng trầm mê ở bên trong cảnh đẹp.

Tuy Dương Lỗi cũng bị cảnh đẹp nơi đây lây nhiễm, nhưng rất nhanh liền thanh tỉnh lại.

- Cẩn thận một chút, tại đây nói không chừng có nguy hiểm gì.

Dương Lỗi nói.

- Ta cảm giác bên kia có đồ vật gì đó đang triệu hoán ta.

Dương Nguyệt chỉ chỉ một ngôi lầu các xa xa.

- Tốt, chúng ta cùng đi, nhìn xem rốt cuộc là cái gì.

Dương Lỗi nói ra.

- Ân, vậy thì tốt, hiện tại chúng ta đi qua, ta cảm giác cái loại triệu hoán này càng ngày càng mãnh liệt rồi.

Dương Nguyệt gật đầu nói.

Trong nội tâm Dương Lỗi cũng có chút buồn bực, chính mình tốt xấu gì cũng là người xuyên việt, dựa theo đạo lý mà nói, kim thủ chỉ đã có, như vậy kỳ ngộ cũng phải có, hơn nữa hẳn là kỳ ngộ không ngừng, nhưng lúc này đây, kỳ ngộ hiển nhiên không phải mình, mà là Nhị tỷ Dương Nguyệt của mình, bằng không thì cánh cửa kia là mình đẩy ra.

Bất quá chỉ là một chút phiền muộn mà thôi, cái này rất có thể là một vị tiền bối sau khi phi thăng lưu lại động phủ, tạm gác lại cho truyền thừa chi nhân, mà trong ba người, cũng chỉ có Dương Nguyệt thể chất phù hợp, bị chọn trúng.

Thủy Linh tinh, Dương Lỗi không khỏi vỗ đầu một cái, khối Thủy Linh tinh kia của mình không phải đã nói lên sự thực sao? Tại đây đã có Thủy Linh tinh, như vậy liền có thể suy đoán đến, Thủy Linh tinh kia rất có thể là chủ nhân động phủ này lưu lại, bởi vậy phỏng đoán, chủ nhân động phủ này hẳn là Thủy thuộc tính, cần người thừa kế cũng là Thủy thuộc tính đấy, như vậy đây hết thảy cũng nói được đi qua.

Thời điểm ba người tới trước mặt tòa lầu các kia, ngoại trừ Dương Nguyệt, Dương Lỗi cùng Dương Thanh Thủy đều bị một tầng bích chướng vô hình ngăn chặn.

- Quả nhiên là như thế.

Dương Lỗi thầm nghĩ trong lòng, xem ra suy đoán của mình cũng không sai lầm, hẳn là chính xác đấy.

- Ồ, các ngươi như thế nào không đi?

Lúc này Dương Nguyệt phát hiện Dương Lỗi cùng Dương Thanh Thủy không có theo tới, vì vậy xoay đầu lại hỏi.

Dương Lỗi nói:

- Nhị tỷ, một mình ngươi đi thôi, nhớ cẩn thận một chút.

- Vì cái gì?

Dương Nguyệt nghe đệ đệ mình nói, có chút khó hiểu, hỏi một câu.

Dương Lỗi nghe vậy cười khổ:

- Nhị tỷ, không phải chúng ta không muốn cùng ngươi đi, mà bởi vì chúng ta bị bích chướng vô hình ngăn cản, đạo bích chướng này đối với ngươi không có hiệu quả, ta nghĩ đây là vị tiền bối kia muốn chọn ngươi với tư cách truyền nhân, cho nên ta cùng Thanh Thủy chỉ có thể ở tại chỗ này chờ ngươi rồi.

Dương Nguyệt lắp bắp kinh hãi.

- Còn có chuyện này? Nếu không ta không đi là được.

Dương Lỗi lắc đầu nói:

- Không được, đây là đại cơ duyên của ngươi, nếu như như vậy liền buông tha mà nói, thật là đáng tiếc, bất quá Nhị tỷ, một mình ngươi đi vào trong đó phải cẩn thận một chút, vạn nhất có chuyện gì mà nói, thì kêu to lên, ta sẽ dốc sức liều mạng xông đi vào cứu ngươi.

- Ân,vậy ta đi qua.

Trong nội tâm Dương Nguyệt cảm động hết sức.

- Đi thôi, Nhị tỷ, ngàn vạn lần cẩn thận một chút.

Dương Lỗi tinh tường, vị tiền bối này trên cơ bản đã định truyền nhân, nhất định là sẽ không làm khó Nhị tỷ mình đấy, nói cách khác nàng trên cơ bản không có nguy hiểm. Đương nhiên trong quá trình truyền thừa đoán chừng sẽ có khảo nghiệm, cái khảo nghiệm này có vấn đề hay không, vậy thì khó nói. Cho nên Dương Lỗi vẫn còn có chút lo lắng.

... ...

Sau nửa canh giờ, Dương Lỗi đã đợi có chút bận tâm rồi.

- Dương đại ca, ngươi yên tâm, Nguyệt Nhi tỷ tỷ nàng người hiền có trời giúp, nhất định không có việc gì đâu.

Chứng kiến Dương Lỗi đi qua đi lại, Dương Thanh Thủy không khỏi an ủi.

- Hi vọng như thế, nếu như Nhị tỷ có chuyện gì mà nói, ta đây muôn lần chết không hết tội rồi.

Dương Lỗi vẫn là rất lo lắng, dù sao lần này là mình muốn xuống đấy, nếu như mình không xuống mà nói, như vậy Dương Nguyệt cũng sẽ không đi theo xuống, trên thế giới này, ngoại trừ tiểu Ngọc, còn có Đông Phương Tiểu Vũ, thì Dương Nguyệt đối với mình tốt nhất rồi, chưa từng có xem thường mình, chưa từng có khi dễ qua mình, trái lại còn cho mình rất nhiều trợ giúp, những thứ này, Dương Lỗi đều nhớ ở trong lòng.

Đúng vào lúc này, xa xa tòa lầu các kia đột nhiên đột ngột từ mặt đất sụp xuống, toàn bộ đại địa đều chấn động.

Dương Lỗi cùng Dương Thanh Thủy thấy thế vong hồn đều bốc lên.

Dương Lỗi thấy thế trong nội tâm rất hận, điên cuồng công kích bức tường vô hình kia, nếu như Dương Nguyệt xảy ra chuyện gì mà nói, như vậy mình thật sự là muôn lần chết không hết tội.

- Ngàn vạn lần không có sự tình, ngàn vạn lần không có sự tình gì.

Dương Lỗi một bên điên cuồng công kích, một bên lẩm bẩm.

- Phong Đao Thất Sát, Tứ Sát Hợp Nhất, 16 lần chiến lực, mở cho ta ah.

Dương Lỗi gào thét.

- Khai mở, mở, mở.

"Phanh" vách tường vô hình kia không hư hao chút nào, mà Dương Lỗi lại bị đánh bay đi ra ngoài.

- Dương đại ca, ngươi không nên như vậy, không nên như vậy, Nguyệt Nhi tỷ tỷ không có việc gì đâu.

Nhìn xem Dương Lỗi điên cuồng như vậy, trong nội tâm Dương Thanh Thủy như là đao cắt, cũng không biết nơi nào đến dũng khí, xông đi lên ôm lấy hắn.

- Thả ta ra, thả ta ra, ta sẽ không để cho Nhị tỷ có việc, ngươi thả ta ra.

Trong mắt Dương Lỗi đỏ thẫm, phẫn nộ quát.

- Dương đại ca ngươi phải tin tưởng Nguyệt Nhi tỷ tỷ, ngươi nhất định phải tin tưởng nàng.

Dương Thanh Thủy chặt chẽ ôm Dương Lỗi, như thế nào cũng không buông ra.

Nhưng Dương Thanh Thủy bất quá là Vũ Sư ngũ giai mà thôi, ở đâu chống đở được Dương Lỗi cái Vũ Vương cảnh giới cường giả này, Dương Thanh Thủy bị hất văng ra.

Sau đó Dương Lỗi Phong Ẩn Đao không ngừng lóe ra.

- Phong Đao Thất Sát, Ngũ Sát hợp nhất, hai mươi lăm lần chiến lực, mở cho ta.

Trên tay Dương Lỗi nổi gân xanh, chân khí toàn thân không ngừng rót vào bên trong Phong Ẩn Đao, bốn phía không khí bị cuốn lên, cái cương khí vô hình kia, để cho Dương Thanh Thủy căn bản là không cách nào cận thân, lúc này mới nhìn đến Dương Lỗi hôm nay là cường đại hạng gì.

Một đao kia chém ra, liền xuất hiện một đạo hư ảnh cự đại, đạo hư ảnh cự đại này hướng phía kết giới vô hình kia oanh đi lên.

Bành bành bành.

Liên tiếp nổ mạnh, để cho Dương Thanh Thủy cảm thấy lỗ tai có chút nổ vang.

Mà Dương Lỗi lần nữa bay ngược đi ra ngoài, ngã trên mặt đất, hộc ra một ngụm máu tươi.

Sau khi ngã xuống đất Dương Lỗi lần nữa bò lên, hướng trong miệng nuốt một quả Hồi Nguyên Đan, lần nữa cầm lên Phong Ẩn Đao, hướng phía trước phóng đi.

- Đừng, như vậy ngươi sẽ chịu không nổi đấy.

Dương Thanh Thủy gào thét nói.

- Đừng, đệ đệ, đừng, ta không sao, ta không sao.

Lúc này chỗ lầu các kia xuất hiện một thân ảnh uyển chuyển, không phải Nhị tỷ Dương Nguyệt là ai.

Lúc này Dương Nguyệt tay vung lên, trước mặt hiện lên một đạo quang ảnh, đạo kết giới vô hình kia lập tức biến mất.

- Nhị tỷ, ngươi không sao chớ?

Dương Lỗi lo lắng hỏi.

- Không có việc gì, ta không sao, ngươi như thế nào ngốc như vậy ah.