Hệ thống tu luyện toàn năng

Chương 101-102: May mắn đánh chết

- Đông Phương Thanh Long, mở cho ta.

Cái kỳ trận Đông Phương kia lập tức mở ra, Dương Vô Địch lập tức đi vào.

- Đinh, chúc mừng người chơi quan sát Tứ Tượng Phong Ma Đại Trận, lĩnh ngộ trận pháp chi đạo, trận pháp hệ thống mở ra.

- Đinh, chúc mừng người chơi học sơ cấp bày trận thuật.

Cái gì là kinh hỉ, cái này là kinh hỉ, mình rõ ràng ở quan sát mở ra trận pháp hệ thống, đối với trận pháp chi đạo, Dương Lỗi đã sớm chờ lâu, trận pháp chi đạo bất đồng cái khác, dùng trận pháp chi đạo, thậm chí có thể dùng một địch vạn, chặn giết cao thủ so với mình tu vị cao hơn mấy cấp bậc. Trận pháp chi đạo thiên biến vạn hóa, uy lực vô cùng.

- Tứ Tượng Phong Ma Đại Trận ah, mình không biết có thể bố trí đi ra hay không.

Dương Lỗi ấn mở hệ thống, phát hiện Tứ Tượng Phong Ma Đại Trận này lại là trận pháp cao cấp, mình hiện tại mới là sơ cấp Trận Pháp Sư, căn bản là bố trí không được, đây cũng là một sự tình để cho người phiền muộn. Nếu như mình có thể bố trí Tứ Tượng Phong Ma Đại Trận này mà nói, như vậy liền không cần phải lo lắng Vũ Hoàng, thậm chí là Vũ Đế cao thủ.

Mà ở thời điểm Dương Lỗi khôi phục thương thế cùng tu vị của mình, bên kia chiến đấu đã đạt đến trình độ gay cấn.

Bành, bành, bành.

Trong Tứ Tượng trận tiếng nổ mạnh không ngừng vang lên.

Trường Tí Ma Hầu Hoàng lâu công không được, bắt đầu trở nên táo bạo, bởi vì hắn biết rõ mình sử dụng bí pháp, thiêu đốt tất cả sinh mệnh lực của mình, để cho mình lập tức tăng lên tới một độ cao khó có thể với tới, bất quá lại kiên trì không được bao lâu, cứ như vậy tiếp tục xuống dưới, tánh mạng của mình tiêu hao hết, là giết không được Dương Lỗi cái cừu nhân diệt tộc kia.

- Ngao ngao, ta không cam lòng, ta không cam lòng, ta muốn giết giết giết. . .

Trường Tí Ma Hầu Hoàng kia đã nổi giận rồi, hắn cuồng bạo dĩ nhiên quên bản tính, duy nhất còn lại ý niệm là điên cuồng đánh chết, muốn đánh chết Dương Lỗi cái cừu nhân bất cộng đái thiên kia.

Dương Lỗi đang ngồi thân thể không khỏi chấn động, sợ run cả người, cái sát khí này, cái oán khí này, quá kinh khủng.

- Không tốt, trận pháp nhịn không được rồi.

Dương Vô Ngân quá sợ hãi, không nghĩ tới mình cùng đại ca Dương Vô Địch liên thủ, trận pháp này vẫn là ngăn không được tên kia, quá kinh khủng.

Bành, bành, bành.

Ầm ầm.

Từng tiếng nổ mạnh vang lên, trận pháp bị xé nứt ra, khí kình khổng lồ giải khai, đem Dương Vô Ngân đánh bay, phun ra một ngụm máu tươi, bị thương không nhẹ, nhìn phía xa Dương Lỗi rõ ràng còn ngừng lại nơi đó, không khỏi nộ quát một tiếng:

- Ngươi cái hỗn tiểu tử, như thế nào còn ở chỗ này, ngươi muốn chết phải không?

Dương Lỗi bất đắc dĩ, thầm nghĩ, ta không phải là không muốn đi ah, mà là bị đánh tàn rồi, vừa mới khôi phục một ít, căn bản là đi không được ah.

- Ngũ trưởng lão, ta. . . ta. . . Bị thương ah.

- Cũng thế, ngươi hiện tại đi mau, nhanh ly khai, tên kia ngăn không được rồi.

Dương Vô Ngân phất phất tay nói.

- Phong Ma Quyền Pháp, ta tự thành ma.

Trong ánh mắt Trường Tí Ma Hầu Hoàng kia đột nhiên hiện lên một tia thanh minh, sau đó sử xuất một chiêu quyền pháp khủng bố, lập tức xuất hiện quyền ảnh đầy trời.

Bành bành bành.

Dương Vô Địch bị đánh trúng mấy quyền, bay ra ngoài mấy chục mét mới dừng lại được.

- Đại ca, đại ca ngươi không sao chớ.

Dương Vô Ngân thấy thế kinh hãi, đại ca của mình rõ ràng bị đánh bay rồi, thằng này là khủng bố bực nào, xem ra lần này thật sự là phiền toái.

Trường Tí Ma Hầu Hoàng đánh bay Dương Vô Địch, liền cất bước hướng phía Dương Lỗi đi tới.

Dương Vô Địch thấy thế kinh hãi, bề bộn quát:

- Lão Ngũ, đi cứu tiểu tử Dương Lỗi kia trước.

Dương Vô Địch biết rõ, mình bây giờ cách quá xa, muốn đi cứu viện đã không còn kịp rồi, chỉ có thể dựa vào Ngũ đệ Dương Vô Ngân của mình.

- Đã biết, tiểu tử, ngươi nhanh chạy, nhanh.

Dương Vô Ngân nghe vậy quát, chính mình gia tốc hướng phía Trường Tí Ma Hầu Hoàng kia chạy vội qua.

- Trận pháp chi đạo, quấn quanh.

Trong tay Dương Vô Ngân ném ra ngoài một vật, bay đến trên đầu Trường Tí Ma Hầu Hoàng, hóa thành một tấm lưới cực lớn, đem nó một mực bao vây.

Rống rống.

Trường Tí Ma Hầu Hoàng bạo rống hai tiếng, hai tay mạnh mẽ xé ra, cái Võng Tử kia lập tức bị phá hư không còn một mảnh.

Dương Vô Ngân tinh tường thằng này lợi hại, biết rõ một chiêu quấn quanh căn bản là buộc không nổi đấy, cho nên lần nữa ném ra một vật.

- Trận pháp chi đạo, chặn giết.

Chỉ thấy cái kia hóa làm từng đạo bạch quang, sau đó trở thành đạo đạo đao khí, ở trên người Trường Tí Ma Hầu Hoàng không ngừng thiết cát.

Rống rống.

Trường Tí Ma Hầu Hoàng rõ ràng bị cắt rồi, phòng ngự bị đã phá vỡ? Dương Lỗi thấy thế đại hỉ, phòng ngự thằng này bị phá vỡ, như vậy cơ hội của mình đã tới rồi.

- Ngươi tiểu tử ngốc, còn không mau đi, muốn chết ah.

Nhìn xem Dương Lỗi còn ngốc tại đó bất động, Dương Vô Ngân vô cùng nổi giận, hận không thể một cái tát đem hắn chụp chết.

Nhưng Dương Lỗi lại giả bộ như không có nghe thấy, cơ hội tốt như vậy, Trường Tí Ma Hầu Hoàng này khí thế đang không ngừng yếu bớt, thân hình nhỏ đi rồi. Nhìn xem Trường Tí Ma Hầu Hoàng càng đến càng gần, trong nội tâm Dương Lỗi dị thường bình tĩnh, không có một điểm kinh hoảng, trong tay sớm đã cầm Bạo Vũ Lê Hoa Châm, chỉ chờ nó tới gần, sẽ không chút do dự cho nó một kích trí mạng.

Tới gần, tới gần, càng ngày càng gần rồi.

10m.

Tám mét.

Sáu mét.

Năm mét.

Bốn mét.

Mở ra, Bạo Vũ Lê Hoa Châm phóng ra.

Sưu sưu sưu. . .

Vô số độc châm lập tức bắn ra, Dương Lỗi chủ yếu nhắm ngay cặp mắt của nó, chỗ đó mới là địa phương yếu kém nhất của nó. Giờ khắc này Dương Lỗi nắm chặt đấm, ngàn vạn lần không thể thất bại, ngàn vạn phải thành công.

NGAO, NGAO, NGAO.

Trúng, Trường Tí Ma Hầu Hoàng bị Dương Lỗi bắn trúng con mắt, độc tố mãnh liệt kia lập tức phát tác, hai mắt đã mù rồi, Trường Tí Ma Hầu Hoàng bị đau không ngừng gào rú, bốn phía nổi giận loạn đánh.

Một bên Dương Vô Địch cùng Dương Vô Ngân nhìn xem tình huống này trợn tròn mắt, Trường Tí Ma Hầu Hoàng này muốn giết chết Dương Lỗi, rõ ràng bị hắn không biết dùng cái gì đó lộng mù hai mắt.

Lúc này tu vị của Dương Lỗi đã khôi phục không ít.

Phong Đao Thất Sát, Phong Ẩn Sát.

Cả người Dương Lỗi phi nhảy dựng lên, hướng phía cổ Trường Tí Ma Hầu Hoàng chém tới.

- Đinh, Nhất Kích Tất Sát khởi động.

- Đinh, chúc mừng người chơi đánh chết cửu cấp Thánh thú Trường Tí Ma Hầu Hoàng, điểm kinh nghiệm EXP +100000000, khí công giá trị +1000000, điểm tích lũy giá trị +1000000.

- Đinh, chúc mừng người chơi đạt được cửu cấp Thánh thú ma hạch một quả.

- Đinh, chúc mừng người chơi đạt được Phong Ma Quyền Pháp.

- Đinh, chúc mừng người chơi đạt được Thần Thú chi huyết một giọt.

- Đinh, chúc mừng người chơi đẳng cấp tăng lên.

- Đinh, chúc mừng người chơi đẳng cấp tăng lên.

. . .

- Đinh, chúc mừng người chơi đẳng cấp tăng lên.

Liên tiếp tăng lên bốn cấp, để cho Dương Lỗi từ Vũ Vương nhất giai, trực tiếp đạt đến Vũ Vương ngũ giai.

Hơn nữa vốn là bị thương không nhẹ, cũng bởi vì đẳng cấp tăng lên hoàn toàn khôi phục, đạt đến trạng thái đỉnh phong. Càng quan trọng hơn là điểm tích lũy giá trị đột phá một trăm vạn, đạt đến 1150000.

- Đinh, chúc mừng người chơi điểm tích lũy đạt tới một trăm vạn, hệ thống hiện tại bắt đầu thăng cấp, lần này thăng cấp thời gian là bốn mươi tám tiếng đồng hồ, hi vọng người chơi kiên nhẫn chờ đợi.

Vốn Dương Lỗi còn muốn nhìn một chút, Thần Thú chi huyết kia rốt cuộc là cái gì, lại không nghĩ rằng hệ thống nhanh như vậy thăng cấp, căn bản là không kịp xem xét rồi.

Xa xa Dương Vô Địch cùng Dương Vô Ngân xem trợn tròn mắt, Trường Tí Ma Hầu Hoàng này rõ ràng bị Dương Lỗi giết đi, đây chính là Thánh thú ah, coi như là Thánh thú suy yếu kỳ cũng không phải hắn một cái Vũ Vương nho nhỏ có thể đánh chết đấy, hơn nữa để cho bọn hắn càng thêm khiếp sợ chính là, tu vi Dương Lỗi rõ ràng thoáng cái thăng lên mấy cấp độ, từ Vũ Vương nhất giai, ngắn ngủn vài giây đồng hồ liền biến thành Vũ Vương ngũ giai, đây là tư chất kinh khủng bực nào, một Vũ Vương ngũ giai mười sáu tuổi, ở Dương gia là trước nay chưa có.

Mà lần này đối với Dương Lỗi mà nói, tuyệt đối là buôn bán lời, hơn nữa còn là lợi nhuận đại phát rồi, không chỉ đã lấy được nhiều điểm tích lũy giá trị như thế, còn có Phong Ma Quyền Pháp kia, quan trọng nhất là một giọt Thần Thú chi huyết, tuy không rõ ràng lắm rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nhưng xem xét có hai chữ Thần Thú, liền tinh tường đây không phải đồ vật đơn giản, giá trị của nó chỉ sợ còn trên một khỏa cửu cấp ma hạch cùng Phong Ma Quyền Pháp.

Dương Lỗi rất hoài nghi, Trường Tí Ma Hầu Hoàng này sở dĩ có thể trở thành Thánh thú, cái kia cũng là bởi vì một giọt Thần Thú chi huyết này, nếu như không có kỳ ngộ gì, Trường Tí Ma Hầu này lợi hại nhất chỉ là bát cấp đỉnh phong, muốn tiến giai cửu cấp đó là khó lại càng khó, trên cơ bản có thể nói là không có khả năng.

Dương Lỗi phục hồi tinh thần lại, lúc này Dương Vô Địch cùng Dương Vô Ngân cũng đi tới bên cạnh của hắn.

- Hảo tiểu tử, không tệ lắm, thằng này rõ ràng bị ngươi đánh chết.

Dương Vô Ngân vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói.

- Đại trưởng lão, Ngũ trưởng lão, thực xin lỗi, rước lấy phiền phức cho các ngươi.

Dương Lỗi nói.

Dương Vô Địch cười nói:

- Không có, Dương gia chúng ta nên nhiều chút ít nhân tài như ngươi a.

- Đúng vậy a, lần này gia tộc thí luyện đệ nhất danh đã không phải ngươi không còn ai, chỉ là một đầu Thánh thú thì có thể làm cho ngươi trở thành thứ nhất gia tộc thí luyện, hơn nữa chắc hẳn ngươi cũng săn giết không ít ma thú a?

Dương Vô Ngân cũng nói.

- Ta ngược lại rất là hiếu kỳ, tiểu tử Dương Hữu kia cho ngươi công pháp tu luyện gì, cư nhiên quỷ như thế dị.

Dương Vô Địch tò mò nhìn Dương Lỗi hỏi.

- Cái này. . . Cái này. . .

- Ngươi không cần khẩn trương, ta chẳng qua là hiếu kỳ mà thôi, cũng không phải nhất định muốn biết, đầu Thánh thú này chính ngươi cất kỹ a, xem ngươi cũng có Trữ Vật Giới Chỉ. Bất quá ta đề nghị ngươi vẫn là đem nó giao cho gia tộc đến xử lý, gia tộc là sẽ không bạc đãi ngươi đấy.

Dương Vô Địch lại nói.

Kỳ thật đối với Dương Lỗi mà nói, thi thể Trường Tí Ma Hầu Hoàng này muốn hay không đều không sao cả, về phần khỏa ma hạch kia đã đến trong tay mình rồi, những thứ khác, tối đa cũng chỉ là có thể đề cao kinh nghiệm thuật thu nhặt của mình mà thôi.

- Cái thi thể Trường Tí Ma Hầu Hoàng này Đại trưởng lão cầm lấy đi là được, huống chi lần này ta còn phải đa tạ Đại trưởng lão cùng Ngũ trưởng lão cứu giúp? Nếu không phải các ngươi kịp thời đuổi tới mà nói, vãn bối chỉ sợ mạng nhỏ xong rồi rồi.

Dương Lỗi nói ra.

- Vậy thì tốt, Trường Tí Ma Hầu này ta thu lại, mặt khác ngươi cũng đừng Đại trưởng lão Đại trưởng lão kêu, cứ gọi ta là gia gia a.

Dương Vô Địch đối với Dương Lỗi là càng ngày càng hài lòng, khẽ cười nói.

Dương Vô Ngân cũng ở một bên cao hứng hô:

- Đúng, gọi Đại trưởng lão Ngũ trưởng lão nhiều xa lạ ah, bảo ta Ngũ gia gia là được.

- Gia gia, Ngũ gia gia.

Bọn hắn đã nói như vậy rồi, gọi gia gia cũng không có cái gì, huống chi thật sự là bọn hắn cứu mình tánh mạng, tối thiểu so với phụ thân chưa từng gặp mặt kia muốn xịn nhiều lắm.

- Tốt, tốt, tốt.

Liên tiếp ba chữ tốt, có thể nhìn ra Dương Vô Địch đối với Dương Lỗi coi trọng, cùng trong lòng của hắn cao hứng.

- Chúc mừng đại ca rồi.

Lúc này Dương Vô Ngân cười hì hì nói.

- Ngươi cũng không đồng dạng nhiều hơn một hảo Tôn Tử sao?

Dương Vô Địch nói.

Dương Vô Địch cùng Dương Vô Ngân đều không có lấy vợ sinh con, cho nên đối với Dương Lỗi có thể nhận thức bọn hắn làm gia gia, tự nhiên cũng cao hứng không thôi.

- Ha ha, không tệ, không tệ, Dương Lỗi ah, ngươi sau này sẽ là cháu của chúng ta, thân Tôn Tử, nếu như ai dám đối phó ngươi, thì báo ra danh hào của chúng ta.

Dương Vô Ngân ha ha cười nói.

- Ta. . . Hai vị gia gia, ta trước kia đem Dương Thiên Lôi phế rồi.

Dương Lỗi nghĩ đến, chuyện này dù sao Dương Vô Địch khả năng đã biết, vì vậy dứt khoát nói ra.

Dương Vô Địch vừa cười vừa nói:

- Ngươi nói chuyện này ah, ta đã biết, tiểu tử Dương Thiên Lôi này quá ngạo khí rồi, tuy tư chất không tệ, nhưng không thành được cái gì, ngươi yên tâm, Vô Hối hắn không dám bắt ngươi thế nào, trong lòng của hắn biết rõ nặng nhẹ.

- Ta đây an tâm.

Dương Lỗi cũng không muốn bị một Võ Thánh cấp cao thủ đuổi giết, tuy đã đạt đến Vũ Vương ngũ giai, nhưng còn không có tự đại đến tình trạng kia.

Ngày hôm sau, hết thảy mọi người, ngoại trừ Dương Thiên Phong, Dương Thiên Long còn có Dương Thiên Lôi ra đều đến đông đủ.

Mà ở bên trong mấy vị trưởng lão, Dương Vô Hối thì oán hận nhìn xem Dương Lỗi, hận không thể đem hắn bầm thây vạn đoạn, bất quá Dương Vô Hối đúng là vẫn còn tính một nhân vật, biết rõ tầm quan trọng của Dương Lỗi đối với Dương thị nhất tộc, một thiên tài như vậy, là có khả năng nhất ở trên Phong Vân tuyển bạt bộc lộ tài năng, nếu như Dương Lỗi có thể ở trên Phong Vân tuyển bạt đạt được thứ tự tốt hơn, bị Huyền Cơ Môn thu làm nội môn đệ tử thậm chí là chân truyền đệ tử mà nói, Dương gia liền có thể quật khởi rồi.

Chính là bởi vì Dương Lỗi quan hệ đến tương lai Dương gia, cho nên dù Dương Lỗi phế bỏ Dương Thiên Lôi, Dương Vô Hối đối với hắn hận thấu xương, cũng không thể làm hắn thế nào, lợi ích gia tộc là trên hết.

- Tốt rồi, hôm nay Dương gia chúng ta thí luyện như vậy chấm dứt, về phần Dương Thiên Phong cùng Dương Thiên Long hai người tới hiện tại không có trở về, xem như bỏ quyền.

Dương Vô Địch quét mắt mọi người nói.

- Hiện tại mấy người các ngươi đi lên, đem thành quả của mình bày ra, ta sẽ căn cứ các ngươi thu hoạch được điểm tích lũy mà bài danh, đệ nhất danh có thể đạt được một kiện Cực phẩm Linh khí, mà thứ hai thứ ba có thể đạt được một kiện Thượng phẩm Linh khí, thứ tư cùng thứ năm có thể đạt được một kiện trung phẩm Linh khí, còn lại có thể đạt được một kiện hạ phẩm Linh khí.