Sạc dự phòng 2 USB

Giấc ngủ này của Giản Dao, ngủ rất lâu rất lâu.

Đây là giấc ngủ an ổn đầu tiên của cô trong mấy ngày bị cầmtù trở lại đây. Không còn ánh đèn chói mắt đột ngột sáng lên, không còn tiếngcười khẽ của Tạ Hàm và ảo giác mê ly. Chỉ có một căn phòng ánh đèn dìu dịu vàyên tĩnh cùng với cô chìm vào giấc ngủ.

Nhưng cũng không phải đặc biệt yên ổn, trong giấc mộng tốiđen không biên giới đó, cô cứ bước đi một mình, tìm kiếm một mình. Cô không biếtmình đang tìm cái gì, nhưng khát vọng trong lòng lại rất mạnh mẽ và rõ ràng.Mãi đến khi cô mở to mắt ra, nhìn thấy ánh mặt trời xán lạn từ ngoài cửa sổ chiếulên trên giường, cả căn phòng mông lung trong màu vàng kim, cô mới hiểu được,mình đang tìm kiếm thứ gì.

Ngước đầu nhìn đồng hồ treo tường một cái, cô có chút khôngthể tin nổi. Mười giờ trưa. Lòng cô cũng bắt đầu căng thẳng, lập tức ấn ngaychuông đầu giường, cho dù đã thoát khỏi cảnh mộng mị, cô cũng vẫn cẩn thận hơnso với trước đây, gọi y tá hoặc thanh tra đến để cùng cô đi tới phòng chỉ huytác chiến.

Sau đó cô rời giường, rửa mặt sơ qua. Thời tiết ngày đônggiá lạnh, khi nước vốc lên mặt, mang đến hơi thở rét căm. Giản Dao trấn tĩnh lại,ngắm cô gái sắc mặt tái nhợt trong gương, tâm tình cũng không thoải mái hơnchút nào.

Rất nhanh đã có người đi đến, cửa phòng bệnh bị đẩy ra,không khí lạnh bên ngoài đột ngột tràn vào. Giản Dao đưa lưng về phía ngườiđang đến, cô rửa mặt rồi cầm lấy khăn tay lên lau: “Đợi một chút, tôi xong ngayđây. Mang tôi đến phòng chỉ huy đi.”

Người ở cửa phòng thoáng khựng lại, ‘cạch’ một tiếng, cửa bịdứt khoát đóng lại, sau đó vang lên tiếng bước chân. Nhịp bước nhanh nhẹn trầm ổnmạnh mẽ đi về phía cô.

Cả người Giản Dao dường như thoáng chốc bị cố định. Còn chưađợi cô quay người, eo đã có thêm một vòng tay. Anh ôm lấy cô từ sau lưng, ôm thậtchặt cô vào lòng.

Hô hấp của Giản Dao như bị ngưng lại trong khoảnh khắc này,cô dường như quay người ngay lập tức, ôm chặt lấy cổ anh.

Mùi hương quen thuộc của đàn ông vây lấy cô. Trên áo khoác củaanh còn vương hơi lạnh ở bên ngoài cùng với mùi vị của ánh mặt trời, thậm chícòn có mùi thuốc súng. Dưới mái tóc đen nhánh, là gương mặt tuấn tú lành lạnh củaanh. Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt trong suốt trầm tĩnh.

Tim Giản Dao có lẽ sắp vỡ ra, vui mừng đến điên cuồng, lạiđau lòng đến ruột gan đảo lộn. Tất cả những cảm xúc bị đè nén nhẫn nại đã nhiềungày đều đồng loạt xông vào trong tim.

“Cận Ngôn... Cận Ngôn...” Cô hoàn toàn gọi tên anh trong vôthức, trong cự ly hô hấp triền miên này. Dường như phải như thế mới có thể lầnnữa xác định anh đã trở về, cô đã tìm được đường sống trong cõi chết, dưới cáiôm ấp lưu luyến lúc này.

Bạc Cận Ngôn không nói lời nào, anh chỉ cúi đầu hôn cô, chiếmcứ tất cả hơi thở và tiếng nức nở của cô.

Một lần nữa nhét cô vào dưới đôi cánh của anh.

Trong phòng yên tĩnh lặng lẽ. Thiết bị dùng để giám sát ở đầugiường, số liệu đồ án trên màn hình vẫn không ngừng chớp nháy. Ngoài cửa truyềnđến tiếng bước chân lác đác.

Duy nhất chỉ có hình bóng hai người đang ôm nhau, trong ánhmặt trời đang chiếu xuống những hình cắt yên tĩnh. Cả người Giản Dao bị anh ômchặt vào lòng, môi lưỡi quấn quýt, hô hấp khẽ nghẹn ngào, tất cả đều là hơi thởmát rượi và dịu dàng của anh. Lúc cô nhắm mắt thì anh lại mở mắt, ngay lúc hônnhau nhưng đôi mắt thon dài đen láy của anh vẫn không bỏ qua một tấc đường néttrên gương mặt cô, trầm mặc ngắm cô một cách chăm chú.

Anh chú ý đến trên chiếc cổ trong áo cô vẫn còn có những vếtthương hồng hồng. Còn trong tay áo, trên cổ tay nhỏ nhắn trắng trẻo, là những vếtthương xanh tím chưa khỏi. Điều này khiến động tác của anh dừng lại, nhất thờibuông cô ra. Giản Dao mở đôi mắt mông lung, ỷ lại nhìn ngắm anh. Anh lại bếngang cô, đặt lên trên giường.

“Em ngủ đủ rồi.” Cô khẽ nói.

“Em cần phải nghỉ ngơi.” Bạc Cận Ngôn ngồi sát bên giường,ánh mắt đường như không dấu vết lướt nhanh qua những vết thương thấp thoáng lộra, cuối cùng lại quay trở về trên mặt cô.

“Ừ.” Giản Dao nắm lấy tay anh không buông.

Bạc Cận Ngôn cũng không nỡ rời, tự nhiên cởi áo khoác ra, nằmxuống bên cạnh cô. Khác hẳn nụ hôn có chút khẩn cấp lúc nãy, lần này anh gầnnhư cẩn thận từng chút một ôm cô vào lòng. Lòng Giản Dao có chút chua xót, giơtay lau nước mắt. Bạc Cận Ngôn thu động tác của cô vào trong đáy mắt, cúi đầuhôn lên vết nước mắt của cô.

Cô không hỏi đến Tạ Hàm, truy bắt hay giải cứu... Những chuyệnnày, anh cũng không có hứng thú nói. Tiếng bước chân ở hành lang bên ngoài cànglúc càng nhiều, Bạc Cận Ngôn đứng thẳng dậy, khóa trái cửa phòng, sau đó haingười lại tiếp tục yên lặng ôm nhau như thế.

Dưới ánh mặt trời mát lạnh, anh nắm chặt mười ngón tay củacô, thân hình cao lớn che phủ bao trùm lấy cô, nhưng lại hôn từ từ dọc theo máitóc của cô, trán của cô, mũi, miệng, còn có cổ, đến mỗi một ngón tay... Hốc mắtGiản Dao bắt đầu ẩm ướt, nhưng nụ cười vẫn luôn hiện hữu trên gương mặt. Mỗi mộtlần anh hôn, trái tim vốn có chút hoảng hốt không yên lại từ từ đắm chìm, đắmchìm vào trong tình ý vừa dịu dàng vừa cố chấp của anh, đắm chìm vào trong thếgiới chỉ có hai người bọn họ. Dường như tất cả đều không có gì thay đổi, anhyêu cô, cô yêu anh, không cần phải sợ hãi bất cứ điều gì. Tất cả đêm tối khôngbiên giới, tất cả những ký ức đau khổ, đều bị anh ngăn cản xóa mờ.

Lúc chạng vạng, Phó Tử Ngộ thật sự không thể chờ thêm được nữa.

Bạc Cận Ngôn vừa xuống máy bay đã không thèm để ý đến nhữngngười khác, nhanh như chớp lao vào phòng Giản Dao, sau đó không bước ra nữa.Tên nhóc này vừa mới trải qua một trận quyết đấu với Tạ Hàm, thậm chí còn chưacho bác sĩ kiểm tra vết thương. Hơn nữa FBI cũng đang đợi anh.

Thanh tra đẩy xe lăn của Phó Tử Ngộ đến cửa phòng bệnh, gõ mấycái, không có ai trả lời. Phó Tử Ngộ để thanh tra đi trước, tự mình lấy chìakhóa, khẽ đẩy cửa ra.

Cả căn phòng đều yên tĩnh, Phó Tử Ngộ hơi giật mình.

Hai người đang nằm thẳng trên chiếc giường bệnh chật hẹp.

Yên tĩnh nằm đối diện nhau như thế. Thân hình cao lớn của BạcCận Ngôn dường như chiếm hẳn hơn một nửa giường, còn Giản Dao đang cuộn tròntrong lòng anh.

Ánh sáng còn lại khi mặt trời sắp lặn nhàn nhạt, chiếu lênthân thể hai người đang ôm nhau, giống như hai nửa hình tròn dán chặt vào nhau,lại giống như hai đứa trẻ đang ôm nhau tìm lấy hơi ấm.

Phó Tử Ngộ yên lặng nhìn mấy giây, không lên tiếng, lại từ từđóng cửa lại, lui ra.

Anh chuyển xe lăn, nhìn về phía ánh nắng chiều và vịnh ngoàicửa sổ hành lang, không nhịn được mỉm cười.

Thật sự là hoàng đế không vội thái giám lại vội. Vội cái gìchứ, cứ để cho bọn họ ở với nhau một lúc, đừng để bất cứ ai quấy rầy.

Phó Tử Ngộ vừa đi ra, Giản Dao đã bị động tĩnh mơ hồ nàyđánh thức. Cô mở mắt nhìn sang, mới phát hiện hai người lại ôm nhau ngủ một giấctới chiều.

Cô quay đầu muốn ngắm Bạc Cận Ngôn, lại đối diện với đôi mắtsáng ngời đen láy của anh. Thì ra anh đã tỉnh.

Giản Dao động đậy, mặt dán chặt vào lồng ngực của anh. Bạc CậnNgôn nhìn thấy thái độ dịu dàng của cô, trong lòng xông lên một cảm giác quenthuộc nghèn nghẹn.

Cảm giác này cứ luôn đeo bám anh bắt đầu từ ngày đầu tiên cômất tích. Cảm giác này rất xa lạ, giống như đang đứng trước một hồ nước tối đenyên tĩnh, nhưng chỉ thấy được một cái bóng phản chiếu của anh. Bạc Cận Ngôn biết,cảm giác này vẫn sẽ theo bên mình một thời gian dài. Loại cảm giác này gọi làđau lòng.

“Có phải bọn họ đều đang đợi anh không?” Giản Dao ngước mắtnhìn anh: “Anh có cần đi xử lý trước không?”

Bạc Cận Ngôn giơ tay ôm cô thật chặt, thản nhiên nói: “Côngviệc của anh đã xong rồi, người anh cũng đã cứu ra. Lẽ nào một chút mắt nhìn bọnhọ cũng không có, không nhìn ra em quan trọng với anh thế nào?”

Giản Dao nhịn không được mỉm cười. Qua một lát, cô giơ tay sờcổ anh, thấp giọng hỏi: “Giọng nói của anh... còn có thể khôi phục lại không?”

Bạc Cận Ngôn nhìn cô một cái, biết là cô đang đau lòng. Vìthế sắc mặt anh thản nhiên nói dối: “Đương nhiên có thể.”

Giản Dao quả nhiên thở phào một hơi, ai ngờ lại nghe anhnói: “Nhưng mà anh không định khôi phục lại.”

Giản Dao: “... Tại sao?”

Anh lườm cô một cái: “Em không nhận thấy giọng nói thế nàycàng đặc sắc hơn sao?”

Một tháng sau, sân bay thành phố B.

Còn mấy ngày nữa là lễ trừ tịch (*), sân bay vùng ngoại ôrét lạnh cũng náo nhiệt giống như sắp mừng năm mới. Bạc Cận Ngôn ôm lấy GiảnDao, ánh mắt nhìn thẳng tiến về phía trước. Phó Tử Ngộ cùng An Nham đẩy hànhlý, thong thả ung dung đi phía sau. Còn đôi hôn phu hôn thê Lận Y Dương và DoãnTư Kỳ đều ở lại Mỹ đoàn tụ, lần này không về nước cùng bọn họ.

(*) Lễtrừ tịch: Lễ giao thừa.

Vừa ra khỏi cửa đón máy bay, đã nhìn thấy mấy gương mặt quenthuộc. Tâm tình Giản Dao kích động một trận, lập tức rời khỏi cánh tay Bạc CậnNgôn, bước nhanh về phía trước.

“Mẹ! Tiểu Huyên! Huân Nhiên!” Cô cùng mẹ và em gái ôm chặtnhau. Lý Huân Nhiên đứng bên cạnh, ánh đèn phản chiếu lên gương mặt anh tuấn vừadịu dàng lại tuấn tú của anh.

Nhóm Bạc Cận Ngôn đứng cùng đám người phía trước, Huân Nhiênlần lượt ôm bọn họ một cái, đơn giản hàn huyên mấy câu, rồi cùng đứng nhìn ba mẹcon Giản Dao.

Giản Dao cũng coi như vẫn ổn. Trải qua nhiều sóng gió như vậy,được gặp lại mẹ và em gái tưởng chừng phải vĩnh biệt nhau, tuy rằng có rơi nướcmắt, nhưng lại càng vui mừng nhiều hơn. Nhưng mẹ và Giản Huyên gần như chụm lạikhóc, quan sát cô từ trên xuống dưới, càng xem càng đau lòng.

Mẹ kéo lấy cô, hỏi bị thương chỗ nào, rốt cuộc mất tích làchuyện gì... Bà hỏi một câu, Giản Dao liền trả lời qua loa một câu. Có điều cuốicùng trong lòng vẫn rất uất ức, nước mắt lại rơi càng nhiều.

Bạc Cận Ngôn đứng gần cô nhất, nhìn thấy mấy ngày nay cô đềumỉm cười, hôm nay lại rơi nước mắt nhiều như vậy, cảm giác quen thuộc và nghènnghẹn lại ùa lên trong lòng.

Nhưng mà hiện giờ, anh đã quen với cảm giác này. Bởi vì ngoạitrừ phiền não, lại có cảm giác thỏa mãn rất kỳ lạ.

Trong mắt anh chỉ có Giản Dao. Phó Tử Ngộ và An Nham đứngbên cạnh lại tỏ vẻ như đang xem kịch hay, chăm chú nhìn anh. Bởi vì Phó Tử Ngộvà Giản Huyên ít nhiều cũng coi như quen thuộc, đã nói hai ba câu qua điện thoại.Mẹ của Giản Dao lại rất vừa ý với Phó Tử Ngộ, còn với Bạc Cận Ngôn lại không cóchút hứng thú gì.

Đợi những một tháng, cuối cùng cũng đợi được đến lúc Bạc CậnNgôn ra mắt mẹ vợ tương lai.

Mà trong đầu của Bạc Cận Ngôn, làm gì có vấn đề ‘Mẹ vợ có vừaý tôi hay không’?

Sao có thể không vừa ý chứ?

Cho nên, đợi ba mẹ con lau nước mắt buông nhau ra, nhìn bọnhọ ở phía sau, anh chỉ khẽ cười: “Bác gái, Giản Huyên, xin chào.”

Hai mẹ còn đều hơi giật mình một lát. Thật ra Giản Dao đã sớmnói với bà về chuyện yêu đương với Bạc Cận Ngôn. Nhưng chính mắt nhìn thấy ngườithanh niên chuyên gia phá án vừa thanh cao vừa cổ quái này, tương lai sẽ trởthành con rể (anh rể) của mình, cảm giác có chút không thích ứng được.

“Chào anh rể đại thần!” Giản Huyên lễ phép lên tiếng trước.

Trong lòng Bạc Cận Ngôn nhất thời vui vẻ dị thường, cho dùkhông nói gì cả, nụ cười trên gương mặt anh lại càng thêm ưu nhã lộng lẫy.

Mẹ Giản lại lập tức oán trách nhìn con gái út một cái, rồinhìn về phía Bạc Cận Ngôn, cuối cùng đành phải thở dài trong lòng một hơi, gậtgật đầu: “Chào cậu, cám ơn cậu đã chăm sóc Giản Dao. Cả hai đều bình an là đượcrồi.”

Phó Tử Ngộ và An Nham đều có chút ngạc nhiên, lời này đồngnghĩa với việc thừa nhận thân phận của Bạc Cận Ngôn, không ngờ anh lại có thể...trực tiếp thông qua ải này?

Cho nên quả nhiên là EQ thấp có may mắn của EQ thấp? Gặp đượcmột cô bạn gái dịu dàng chu đáo, đến cả mẹ của bạn gái cũng không làm khó bọn họchút nào?

Giản Dao mỉm cười đứng một bên, giống như đã sớm biết trướcmẹ mình sẽ tiếp nhận anh.

Bạc Cận Ngôn thì hoàn toàn không để ý đến cảm xúc phập phồngcủa mọi người, tiếp tục lễ phép lịch sự như lẽ tất nhiên nói với mẹ Giản Dao:“Chúng con vô cùng yêu thương nhau, cũng vô cùng thích hợp với nhau, bác hoàntoàn không cần lo lắng.”

Mẹ Giản ngây người trong giây lát: “... Tốt, tốt.”

Giản Dao lập tức kéo tay áo Bạc Cận Ngôn, những người khác đềucười tủm tỉm không nói lời nào.

Cô gái thông minh, trước giờ sẽ không bao giờ để lại mâu thuẫnđến lúc cần phải đối mặt trực tiếp mới đi giải quyết. Thật ra trước khi trở vềnước, Giản Dao đã thương lượng với em gái, làm tất cả công tác tư tưởng với mẹmình từ lâu, căn bản đã được bà thông qua.

Mẹ Giản tuy rằng không muốn để con gái tìm một người đàn ôngnhư vậy, lần này còn gặp phải nguy hiểm cùng cực. Nhưng người mù cũng nhìn rađược, Giản Dao yêu cậu ta biết bao, lấy tính cách cố chấp của nó, tuyệt đốikhông thể từ bỏ cậu ta. Thêm vào đó Giản Dao lặp đi lặp lại bảo đảm với bà, kẻthù lớn nhất đã chết, từ nay về sau tội phạm đều là những tên tôm tép, căn bảnkhông thể chạm đến góc áo của bọn họ. Mẹ Giản rốt cuộc cũng yêu thương con gái,nhưng thật ra, bà cũng có cảm giác như số trời đã định, cuối cùng cũng đồng ý.

Đêm hôm đó, Phó Tử Ngộ và An Nham tự trở về nhà mình ở thànhphố B. Một nhà Giản Dao, Bạc Cận Ngôn, Lý Huân Nhiên thì trực tiếp lên máy baytrở về thành phố Đồng.

Chỉ có điều lúc đáp xuống quê nhà, Bạc Cận Ngôn mới khẽ phátgiác ra mình sơ suất, bởi vì Giản Dao phải trở về nhà mình ngủ.

Đối với người lao động bằng trí óc như Bạc Cận Ngôn mà nói,thói quen và chất lượng giấc ngủ vô cùng quan trọng. Trước kia, anh có thóiquen ngủ theo ‘tư thế nằm thẳng’, hiện giờ đã hoàn toàn bị ‘tư thế ôm lấy GiảnDao ngủ’ thay thế. Cho nên, kỳ nghỉ nhàn rỗi như thế này, lại chỉ có thể ngủ mộtmình, khiến anh không vui cho lắm.

Nhưng anh hoàn toàn có thể hiểu được những niềm vui gia đìnhcủa người bình thường như Giản Dao. Giản Dao cũng cảm thấy rất bình thường, côkhẽ cười nói với anh: “Ngày mai gặp.”

Bạc Cận Ngôn mặt không đổi sắc nói: “Anh không quen ngủ xaem. Anh nghĩ em cũng không quen, vì vậy anh có thể đến nhà em ở.” Anh ôm lấy eocô, khẽ cười với mẹ Giản gật đầu nói: “Đi thôi bác gái.”

Ba mẹ con đều ngẩn người, gò má Giản Dao khẽ nóng lên.

Thời đại hiện nay, mẹ Giản tuy là tư tưởng rộng mở, nhưng bọnhọ rốt cuộc vẫn chưa kết hôn, bà khẽ ho một tiếng nhìn Giản Dao. Mặt Giản Daocàng nóng, thấp giọng nói: “Mẹ, hai người đi trước đi, con nói chuyện với anh ấymột lát.”

Giản Huyên cười khục khặc, kéo tay mẹ đi về phía trước. GiảnDao lập tức trừng anh một cái: “Đừng nói lung tung trước mặt mẹ em!”

Đêm nay, Bạc Cận Ngôn vẫn phải trở về ngôi biệt thự củamình. Nhưng lúc Giản Dao trở về nhà, mẹ cô coi như lẽ đương nhiên mà hỏi đếnhôn sự: “Các con cũng... ở với nhau lâu như vậy rồi, việc kết hôn... có tínhtoán gì chưa?”

Mặt Giản Dao lại đỏ ửng: “Qua một hai năm nữa đi mẹ.”

Cô mới có hai mươi bốn tuổi thôi, đối với việc kết hôn cũngkhông cấp thiết lắm. Hơn nữa ở chung với Bạc Cận Ngôn thì lúc nào kết hôn hìnhnhư cũng không quá quan trọng.

Thời điểm còn ở Mỹ, các thanh tra FBI hỏi bọn họ khi nào kếthôn, lúc đó Bạc Cận Ngôn vô cùng thản nhiên đáp: “Tôi đã bắt đầu chuẩn bị rồi.”Làm cho mặt cô đỏ đến tận mang tai.

Nhưng cô nhớ rất rõ, lúc đầu hai người quen nhau, Bạc CậnNgôn bắt đầu chuẩn bị cực kỳ có kế hoạch, còn sắm sẵn nhẫn luôn. Cho nên cônghĩ, cái gọi là ‘chuẩn bị’ của anh, có lẽ còn cần thêm chút thời gian, một hainăm chắc là vừa đủ.

Buổi trừ tịch hôm đó, Bạc Cận Ngôn được nhiệt tình mời đếnnhà mẹ và cha dượng của Giản Dao làm khách. Một nhà vui vẻ ăn bữa cơm trưa đoànviên. Tuy rằng theo tính cách của Bạc Cận Ngôn cũng không thể coi là ‘nói chuyệnhợp rơ’ với mọi người. Nhưng tốt xấu gì cũng là một người văn vẻ lịch sự, cộngthêm có Giản Dao ở bên cạnh đúng lúc ‘quản giáo’, ‘chỉ điểm’, nên biểu hiệncũng không tồi.

Đợi ăn cơm xong, Giản Dao tiễn anh xuống lầu, anh lại khôngmuốn nhúc nhích, nhìn cô chằm chằm: “Tối nay đến nhà anh đi?”

Mặt Giản Dao khẽ đỏ lên, gật gật đầu.

Cô đương nhiên cũng muốn như vậy, đêm trừ tịch sao có thể đểanh ở một mình trong căn phòng trống đó.

Hai người trở về biệt thự, đương nhiên là thân mật triềnmiên một lúc. Đặc biệt là khoảng thời gian này nhàn nhã vô sự, Bạc Cận Ngôn tựnhiên cũng có thể đầu tư và hưởng thụ mười phần. Đến khoảng ba bốn giờ chiều,toàn thân Giản Dao đã rã rời, trên mặt anh cuối cùng cũng treo một nụ cười sungsướng, còn không quên than thở một tiếng: “Ờ... đúng là một ngày trừ tịch tốt đẹp.”

Giản Dao cầm gối đầu đập anh một cái: “Trời còn chưa tốikìa!”

Bạc Cận Ngôn lại khẽ cười nhìn cô, đôi mắt dường như có chútthâm trầm, nhưng lại trong sáng rõ ràng: “Đi câu cá thôi.”

Giản Dao nhịn không được phì cười. Chỉ có điều nghĩ đến rấtnhiều đêm giao thừa, giáng sinh anh đều phải trải qua lẻ loi một mình, tronglòng cô sinh ra một ý nghĩ muốn thỏa mãn anh. Nếu như... ở phương diện kia đãthỏa mãn anh, hiện tại đương nhiên cũng nên thỏa mãn cái bụng của anh thôi.

“Được.” Giản Dao ngồi dậy khỏi giường: “Chỉ có điều hôm naynhiệt độ thấp như vậy, chỉ sợ câu không được nhiều.”

Anh lại thong thả ung dung đáp: “Nhất định có thể câu được.”

Ai ngờ đi đến bên bờ sông, vừa ngồi xuống một lát, Bạc CậnNgôn liền đứng dậy, thản nhiên nói: “Anh đi đây một chút.”

Giản Dao cũng không để ý lắm, cô sớm biết anh không có hứngthú đối với việc câu cá, vừa rồi căn bản là ngồi trên bờ đọc sách, hai chiếc cầncâu đều quăng cả cho cô.

Nghe thấy tiếng bước chân của anh dần xa, xung quanh lại trởnên yên tĩnh. Ánh mặt trời lúc chiều tà dập dờn trên mặt nước, chiếc phao nhỏ lẳnglặng nằm đó, giống như tâm tình bình lặng tốt đẹp của cô lúc này.

Chỉ có điều quả thực không nhiều cá lắm, câu nửa ngày cũngchỉ được hai con nhỏ. Lúc này sắc trời đã dần tối, tuy rằng hơi lạnh, nhưng thờitiết lại rất tốt, ánh trăng bàng bạc đã treo lên trên bầu trời tối đen mờ ảo.Giản Dao nghe thấy tiếng bước chân không xa sau lưng, đầu cũng không thèm ngoảnhlại cười nói: “Em thấy hay là bỏ đi, về nhà xem chương trình xuân thôi.”

Cùng anh xem chương trình xuân, cũng là một chuyện rất có ýnghĩa.

“Giản Dao.” Anh lại đứng ở sau lưng cô khẽ gọi một tiếng.

Giản Dao hơi giật mình. Giọng điệu này... dường như có chútnghiêm trọng. Cô buông cần câu xuống, đứng dậy quay đầu, một màn trước mắt khiếncô ngẩn người.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Bạc Cận Ngôn đứng sau một triền núixanh ngắt cách cô năm sáu bước. Không biết anh đã thay một bộ vest thẳng thớm,áo sơ mi lúc nào, còn hiếm khi thắt cả một chiếc cà vạt màu sáng, càng thêm vẻcao ngất sáng sủa.

Trong tay anh cầm một bó hồng đỏ tươi. Đôi mắt đen láy sángrực nhìn cô chằm chằm.

Tim Giản Dao nhảy liên hồi. Trên gương mặt anh lại ẩn hiện mộtý cười như có như không, bộ dạng chắc chắn kiên định.

Dưới mặt cỏ giữa hai người, một chú rùa to lớn không chophép bị gạt bỏ sang một bên, không nghi ngờ gì chính là ‘Trầm Mặc’, đang từngbước bò về phía cô. Trên lưng nó còn đặt một chiếc hộp trang sức màu đen, tronghộp là một chiếc nhẫn kim cương lộng lẫy trong suốt.

Sau đó Bạc Cận Ngôn cũng từ từ đi sau lưng nó, tiến về phíacô.

Giản Dao nhìn chăm chú đôi mắt anh, da thịt toàn thân giốngnhư từ từ trở nên nóng bỏng.

Ai ngờ anh vừa đi được hai bước, liền dừng lại cúi đầu quétmắt về phía mặt đất. Giản Dao cũng nhìn theo ánh mắt anh, không nhịn được cười.Trước mặt cô có một cái dốc nhỏ, ‘Trầm Mặc’ đang mắc kẹt ở đó, không leo lên nổi.Bốn cái chân nhỏ quơ loạn xạ mấy cái, cái đầu lập tức rụt vào trong vỏ, bãicông.

Bạc Cận Ngôn khẽ nhíu mày, giữ tư thế cầm hoa tươi không độngđậy, vô cùng dứt khoát nhấc chân khẽ co lên đẩy ‘Trầm Mặc’ lên trên dốc, đơn giảnhạ lệnh: “Tiếp tục bò.”

Tuy là động tác của anh đã rất dịu dàng, nhưng Giản Dao vẫndở khóc dở cười, lập tức bước lên trước hai bước, ôm ‘Trầm Mặc’ lên, giả vờ giậndữ: “Anh đá nó làm gì!”

Bạc Cận Ngôn đã sải bước dài đi đến trước mặt cô, cũng khôngnói lời nào, chỉ nhìn cô chằm chằm. Giản Dao ôm lấy con rùa và chiếc nhẫn, chodù cô đang cúi đầu cũng có thể cảm nhận được hai ánh mắt sáng lòe lòe của anhđang chiếu trên mặt cô.

Ánh trăng như nước phủ xuống mặt đất, giữa cánh đồng trốnglà hương thơm của cỏ cây và tuyết trắng. Mà lòng cô, dường như hòa với sắc đêmvà ánh mắt trầm tĩnh của anh, đắm chìm vào một nơi nào đó vĩnh hằng dịu dàngkhông giới hạn.

“Gả cho anh đi, Giản Dao.”

Gả cho anh đi, Giản Dao của lòng anh.

Người phụ nữ duy nhất của anh, người phụ nữ khiến tim anh đậprộn ràng.

Cuộc đời anh đã từng rất buồn tẻ. Anh đã từng đứng giữa biểnngười mênh mông nhưng tình nguyện cô độc một mình.

Mãi cho đến khi gặp em.

Em dịu dàng, không gì sánh kịp với sự tốt đẹp của em.

Không ngôn từ nào có thể diễn đạt. Nếu nhất định phải kháiquát một câu, thì đó là: ‘Anh yêu em, bằng cả sinh mệnh và trí tuệ của anh’.

Màu nền
Màu chữ
Font chữ
Size chữ
Chiều cao dòng
Tốc độ đọc