Sạc dự phòng 2 USB

Lúc Lý Huân Nhiên tỉnh lại lần nữa, đã thấy trên đỉnh đầu cómột ngọn đèn trắng sáng rực, cực kỳ chói mắt. Anh vẫn còn nằm trên chiếc giườngnhỏ sơ sài như cũ, cả người chằng chịt vết thương, tay chân bị trói bằng nhữngsợi xích dài.

Anh khẽ ho mấy tiếng, huyết khí dồn nén trong lồng ngực dườngnhư dễ chịu hơn mấy phần. Sau đó anh từ từ chống tay lên giường bò dậy, bước từngbước nặng trịch đi đến bên cái bồn rửa tay nho nhỏ ở góc tường, vặn mở vòi nước,cúi đầu uống vài hớp. Một tiếng ‘loảng xoảng’ vang lên, phía dưới cửa sắt kéora một ô cửa nhỏ, một khay cơm vịt quay nóng hổi được đẩy vào. Gương mặt LýHuân Nhiên gầy hơn mấy ngày trước rất nhiều, dưới cằm đã mọc râu lún phún,nhưng đôi mắt vẫn nghiêm nghị như cũ. Anh liếc nhìn đồ ăn trên mặt đất, từ từ đivề phía giường ngồi xuống, không thèm nhúc nhích.

“Hừ...” Sau cánh cửa sắt đen xì, truyền đến một giọng đànông hơi chói tai: “Ngu xuẩn. Không ăn cơm, để xem mày làm sao có sức lực phảnkháng tao?” Rõ ràng giọng nói này đã bị xử lý bởi máy biến âm, bén nhọn lại kỳquái.

Lý Huân Nhiên không thèm đếm xỉa gì đến hắn, chỉ nhắm mắt lại,trầm ngâm yên lặng lắng nghe mấy phút, sau đó anh đột nhiên mở mắt ra: “Bốn ngườibị nhốt ở phòng bên cạnh thế nào rồi?” Giọng nói của anh khàn khàn giống như bịbánh xe nghiền qua. Người đàn ông cười nói: “Ờ, tao tiễn bọn chúng về nhà hết rồi.”Lý Huân Nhiên không lên tiếng.

Người đàn ông lại nói: “Đừng vội, qua mấy ngày nữa, mày sẽcó thêm bốn người hàng xóm mới. Bây giờ thì lo mà ngoan ngoãn ăn cơm đi, nếukhông mày làm sao có sức khuyên bảo bọn chúng giống mấy hôm trước? Chậc chậc...Thật sự là tinh thần cảnh sát khiến người ta cảm động.” Lý Huân Nhiên vẫn khôngthèm đả động đến hắn như cũ.

Qua một lát, sự trầm mặc phản kháng của anh dường như cuốicùng cũng khiến người đàn ông kia mất đi kiên nhẫn: “Tại sao mày lại cố chấpnhư vậy?” Hắn thấp giọng rống lên: “Một chút lạc thú cũng không biết hưởng thụ!Hừ... Cũng nhờ ơn mày mật báo tin tức, nên tao mới bị giữ chân ở Hồng Kông này.Tao chẳng thích Hồng Kông chút nào!”

Hắn vừa dứt lời, chỉ nghe ‘xoảng’ một tiếng, khay cơm vịtquay trên đất đã bị người ta lấy đi, nện bồm bộp trên mặt đất. Người đàn ông dườngnhư đã bình ổn lại hô hấp, sau đó tiếng bước chân dần xa. ‘Bụp’ một tiếng, ánhsáng của ngọn đèn trong phòng giam cũng vụt tắt. Lý Huân Nhiên ngồi trong bóngtối, từ từ mở mắt ra. Xung quanh lại chìm vào yên tĩnh lần nữa, trong khônggian tối đen dường như vô cùng vô tận này, thỉnh thoảng chỉ có tiếng ho củaanh, lặng lẽ truyền tới.

***

Ánh mặt trời lấp lánh, chiếu xuống thành phố huy hoàng xinhđẹp thời thượng. Vịnh Viễn Sơn khói sóng dập dền, tất cả yên bình như vậy, thậtkhó có thể liên hệ với những vụ án giết người tàn nhẫn đang phát sinh ở đây. GiảnDao đứng trước cửa sổ phòng khách sạn, ngẩn người. Tiếng nước tí tách truyền từphòng tắm cách không xa sau lưng. Nghe thấy tiếng nước, lại khiến người ta vừayên tâm vừa lo lắng.

Tổ chuyên án của Hồng Kông được cử đến lần này đều là nhữngchuyên gia đứng đầu trong lĩnh vực hình sự trong cả nước. Sau khi xem xong đoạnvideo, bọn họ cùng với đội đặc nhiệm của Hồng Kông triển khai các công việctrinh thám cơ bản, điều tra người bị hại, giám định vết thương, thu thập chứngcứ... Bạc Cận Ngôn và Giản Dao sau khi xuống máy bay liền trực tiếp chạy tới CụcCảnh sát, hiện giờ phải về khách sạn nghỉ ngơi hồi phục thể lực.

Rất nhanh, tiếng nước đã ngừng lại. Bạc Cận Ngôn mặc một chiếcáo tắm đi ra, cả người anh càng lộ vẻ đẹp trai trắng trẻo. Xem xét biểu hiệntrên mặt, vẻ mặt anh không có gì khác thường, bộ dạng thản nhiên, đôi mắt sángtrong. Anh ngồi xuống bên cạnh giường, cầm lấy khăn lông lau tóc. Giản Dao bướcqua, đứng giữa đôi chân thon dài của anh, cúi đầu ngắm anh.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô chằm chằm: “Muốn sao?” Anh giơ tay khẽvuốt gò má cô: “Bảo bối, xin lỗi hiện giờ anh không có dục vọng, đợi phá ánxong sẽ thỏa mãn em gấp đôi, chịu không?”

Giản Dao hơi lúng túng: “Đương nhiên không phải!”

Vừa rồi lúc bọn họ đi ra khỏi Cục Cảnh sát, tất cả mọi ngườidường như đều ngẩng đầu dõi theo, giống như kim châm ở sau lưng. Tổ trưởng tổchuyên án còn lặng lẽ nói với cô: “Cô phải khuyên bảo an ủi tiểu Bạc một chút,đừng có tư tưởng áp lực.”

Cô giơ tay nhận lấy khăn lông, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc ngắncủa anh: “Em đang muốn nói với anh, đừng có áp lực.”

Anh lại đột nhiên vươn tay, ôm lấy eo cô, để cô dựa vào lòngmình. Hơi thở của anh nhẹ nhàng phun lên gò má cô, đôi mắt u tối lại đạm mạcnhư nước: “Tại sao anh phải có áp lực chứ?”

Giản Dao ngẩn người trong giây lát, nói: “Số một công khaituyên chiến với anh ở trước mặt mọi người.” Đừng nói là Bạc Cận Ngôn đứng mũichịu sào, mà tất cả mọi người ở đó đều như gặp phải đại địch, bận rộn khẩntrương.

“Hắn đương nhiên phải tuyên chiến với anh rồi. Trừ anh ra,còn ai có thể bắt được hắn nữa chứ?”

Giản Dao cảm thấy, bản thân mình hình như lại đánh giá thấpBạc Cận Ngôn một lần nữa. Sự tự tin và ngạo mạn của anh, thật sự đã đến mức độvững như bàn thạch.

Cô còn tưởng rằng, anh sẽ có loại cảm xúc như là ‘áp lực tâmlý’ mà chỉ những người bình thường mới có. Có phải anh hoàn toàn chưa từng nghĩđến việc bản thân sẽ thua?

Lúc này, Bạc Cận Ngôn lại giơ tay giữ lấy gáy cô, bờ môi ấnxuống, khẽ hôn lên môi cô: “Chào buổi chiều.” Anh thả cô ra rồi nằm xuống, kéochăn đắp lên người.

Giản Dao kinh ngạc: “Chúng ta không phải sẽ lập tức trở về CụcCảnh sát sao?” Bạc Cận Ngôn nằm duỗi thẳng tay chân, liếc nhìn cô: “Vội cái gì?Vội thì có thể bắt được hắn sao? Anh đương nhiên phải điều chỉnh bản thân đếntrạng thái tốt nhất.” Anh lại với lấy cái chụp mắt ở đầu giường đeo lên.

Giản Dao ngắm gương mặt thanh tú trắng trẻo của anh, ngược lạicảm thấy trái tim mềm nhũn. Mấy ngày nay anh quả thực chưa được ngủ ngon: “Vậyanh ngủ trước đi, em đi tắm.” Nhưng cô vừa mới đi đến cửa phòng tắm, lại nghethấy giọng anh truyền tới: “Gọi điện thoại đặt một bàn cá và hải sản đi, anh ngủdậy sẽ ăn. Cám ơn.” Lần này Giản Dao bật cười. Cô thật sự cảm nhận được rồi,anh chắc chắn muốn dốc toàn lực, điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất để đối phóvới tên sát nhân biến thái.

Lúc ánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ, Giản Dao tỉnh dậy. Bạc CậnNgôn không thấy đâu cả. Cô ngẩng đầu nhìn, lại trông thấy anh đã thay áo vestchỉnh tề đứng thẳng trước gương lớn, đầu tóc rõ ràng được chỉnh sơ cho gọngàng, giày da cũng được đánh xi sáng bóng. Anh đã chuẩn bị tốt để nghênh chiếnrồi.

Giản Dao leo xuống giường, ôm lấy vòng eo thon gầy của anh từphía sau, chúi đầu vào lưng anh: “Cần em làm gì không?” Anh yên lặng trong chốclát, giọng nói trầm thấp từ phía trước truyền đến: “Mặc đẹp một chút.”

Giản Dao ngạc nhiên: “Tại sao?”

Anh đưa mắt nhìn cô: “Anh muốn giữ trạng thái tốt nhất, mỗimột tham số đều phải điều chỉnh cho tốt nhất. Căn cứ vào kinh nghiệm phán đoán,mỗi lần em tỉ mỉ trang điểm đều khiến anh cảm thấy vui vẻ hơn, tư duy cũng linhhoạt hơn.” Anh ra vẻ nghiêm túc ngạo mạn, khiến Giản Dao nhịn không được bật cười:“Vâng.”

Lúc trời chạng vạng, bên ngoài cửa sổ dòng người và xe nhưnước chảy vô cùng xa hoa. Trong văn phòng của Cục Cảnh sát, không khí lại vôcùng lạnh lẽo nghiêm trang. Tất cả nhân viên đã ngồi xuống, tổ trưởng tổ chuyênán mở lời: “Đem tất cả những manh mối trước mắt xem xét một lần.” Tiến triển hiệngiờ như thế nào rồi?

Đầu tiên, đã tìm thấy toàn bộ các thi thể, bị vứt ở bốn khuvực núi rừng ở ngoại thành cách nhau khá xa trong lãnh địa Hồng Kông. Nhân viênkiểm định đồng thời phát hiện, số một còn lấy đi những vật kỷ niệm từ trên ngườibọn họ. Dễ dàng thấy được là cô gái bị lấy đi nguyên một lớp da sau lưng; bộ phậnbị lấy đi của ông lão thì kín kẽ hơn, là một nhúm tóc bạc. Nhân viên kiểm địnhsau khi kiểm tra tỉ mỉ nang tóc của ông, rút ra được kết luận này. Người đànông thì bị lấy đi trái tim bị móc sống; cậu bé là đôi tay non nớt.

Được Bạc Cận Ngôn ra hiệu, Giản Dao đi đến trước bảng trắng,vẽ ra biểu đồ, viết xuống bốn vật kỷ niệm: da, tóc bạc, tim, đôi tay.

An Nham phối hợp với cảnh sát Hồng Kông, cũng có được mộtphát hiện quan trọng. Tuy đoạn đường những người chết mất tích đều rất hẻolánh, nhưng cũng có ghi chép của bộ phận giám sát giao thông. Theo lời khai củanhững nhân chứng mục kích, đều cho thấy rằng vào ngày hôm xảy ra vụ án, có mộtchiếc xe Honda bảy chỗ chạy ngang qua. Phía cảnh sát liệt chiếc xe này vào diệntình nghi, chỉ là biển số xe do camera chụp được là biển số giả, cũng không cóai nhìn thấy mặt của người lái xe. Phía Hồng Kông đã lục soát toàn diện chiếcxe có biển số giả này, nhưng không có thu hoạch gì đúng như dự liệu. Số một khẳngđịnh đã lại đổi biển số xe. Mà loại xe này ở Hồng Kông bán chạy vô cùng, muốntìm ra nó, quả thực là mò kim đáy biển.

Một viên thanh tra của Hồng Kông nói: “Chúng tôi đã thẩm vấnngười thân, bạn bè của bốn người chết, bọn họ đều không nhận ra, phán đoán bướcđầu là số một tùy tiện chọn đối tượng để gây án. Ngoài ra, nạn nhân nữ trừ việclà người bán hàng, còn đang tham gia một lớp học ban đêm; nạn nhân nam không chỉlà một kiến trúc sư, mà còn là một nhà văn, đã đoạt mấy giải thưởng lớn. Trướcmắt vẫn chưa phát hiện mối quan hệ giữa hai điểm này với vụ án.”

Một chuyên gia hình sự khác của tổ chuyên án nói: “Nhưng tôicho rằng, hắn cũng không phải là hoàn toàn tùy tiện. Ghi chép giao thông khu vựcxung quanh đoạn đường bốn người mất tích đều cho thấy, trong mấy ngày đó chiếcxe hiềm nghi đã ra vào, dừng đậu rất nhiều lần. Có thể thấy rằng số một đangquan sát, lựa chọn mục tiêu. Mà nạn nhân nữ, trẻ em, đều ở trên đường tan làm,tan học, bị hắn dụ dỗ. Nạn nhân nam, ông lão bình thường cũng không xuất hiệntrên đoạn đường mất tích, chỉ bởi vì đi dạo chơi ngoại thành và thăm con gái, mớiđi ngang qua.” Giản Dao tiếp lời: “Cho nên, rất có khả năng hai vụ là có lên kếhoạch, hai vụ là nhất thời nổi ý định...”

Hội nghị kết thúc, mọi người bận rộn suốt một ngày trời, đềugiải tán đi ăn cơm và nghỉ ngơi. Sau khi có được kết quả điều tra của bọn họlàm nền tảng thì công việc của Bạc Cận Ngôn và Giản Dao mới bắt đầu. Hiện giờtrước mặt bọn họ là một biểu đồ như thế này:

An Nham và mấy người cảnh sát trẻ phía Hồng Kông vẫn còn ở lạitrong phòng hội nghị. Một người trong đó thấy vậy lên tiếng: “Tôi thấy tên biếnthái này cố ý làm đa dạng như vậy, để quấy nhiễu việc điều tra, khiến chúng takhông biết bắt đầu từ đâu.”

Một người khác nói: “Hay là hắn muốn ám thị cho chúng ta, hắncó bốn nhân cách?” Mọi người đều yên lặng. Nhưng cái thứ như là đa nhân cách, mọingười chỉ từng thấy trên phim và tiểu thuyết, có tồn tại thật sự hay không, vẫncòn nhiều người đặt nghi vấn. Lúc này An Nham thản nhiên mở lời: “Bốn người, cóba tổ hợp cách thức sắp xếp:

Nhìn từ trình độ tra tấn, đàn ông và phụ nữ là bị nặng nhất,trẻ em và ông lão thì lại nhẹ hơn rất nhiều;

Nhìn từ cách thức tử vong, cách chết của người đàn ông vàông lão rất tàn nhẫn, phụ nữ và trẻ em chỉ bị uống thuốc độc tử vong, sau khichết mới bị lột da cắt tay;

Nhìn từ cách thức dụ dỗ, phụ nữ và trẻ em là có lên kết hoạch,đàn ông và ông lão có khả năng là tùy cơ hội.”

Bạc Cận Ngôn lúc này mới quay đầu nhíu mắt nhìn những ngườitrẻ tuổi này, nói với An Nham: “Cậu có kết luận như thế nào?” An Nham cũng ngướcmắt nhìn anh một cái: “Chưa có kết luận, tôi chỉ phụ trách phát hiện quy luật sốliệu thôi.” Bạc Cận Ngôn không thèm để ý anh ta nữa, quay đầu tiếp tục nhìn chằmchằm bảng trắng.

Giản Dao nhẹ giọng hỏi: “Anh có suy nghĩ thế nào?”

Theo như những sát thủ biến thái bọn họ đã từng gặp, lựa chọnngười bị hại đều là cùng một loại hình, có dấu ấn hành vi rõ ràng, nhất quán.Nhưng từ bốn loại thủ pháp gây án khau nhau trước mắt, muốn trực tiếp phác họađược chân dung tội phạm, cô cảm thấy không biết bắt đầu từ đâu.

Bạc Cận Ngôn giống như nhìn thấu tâm tư của cô, anh cười nhạt:“Em cảm thấy rất phức tạp sao?”

Giản Dao gật đầu.

“Vậy thì phải nhớ kỹ, vụ án tâm lý tội phạm có phức tạp đếnđâu, cũng không thể thoát khỏi bản chất.”

Giản Dao và những người khác đều hơi ngây người, lại nghe thấyanh nói tiếp: “Về bản chất, hắn thủy chung vẫn là một kẻ tâm lý biến thái. Chodù tất cả những thứ chúng ta nhìn thấy đều là những hiện tượng giả hắn cố ý tạora, sự đa dạng chỉ là muốn làm nhiễu đường lối suy nghĩ của chúng ta; bất kể hắncó tinh thông phạm tội đến mức nào, hay là hiểu biết về tâm lý tội phạm đichăng nữa... Nhưng mà, đối với một kẻ có tâm lý khác thường mà nói, lúc tra tấnngược đãi, lúc giết người xẻ thịt, trước sau vẫn có dục vọng không thể khống chếđược, tiết lộ tình cảm chân thực của bản thân. Cho nên, những nhân tố phác họamà chúng ta phải tìm, nhất định ẩn giấu trong vụ án.”

Mọi người đều yên lặng, anh lại nói tiếp với Giản Dao: “Lấytrình độ tự kỷ của hắn, lấy tâm tính ngu xuẩn tự cho rằng bản thân có thể thuầnphục được anh của hắn. Em cho rằng, hắn sẽ nhịn không được muốn phơi bày choanh cái gì?”

Trái tim Giản Dao mơ hồ xẹt qua một ý nghĩ, ậm ừ không nói.Bạc Cận Ngôn đã nhẹ giọng lạnh lùng nói ra đáp án: “Phơi bày cuộc đời của hắn.”

Màu nền
Màu chữ
Font chữ
Size chữ
Chiều cao dòng
Tốc độ đọc