Sạc dự phòng 2 USB

Hồng Thi Na vừa khóc, không khí hiện trường lập tức thay đổi, từ mùi thuốc súng căng thẳng biến thành an ủi dỗ dành người khác.

Đới Phương Dung ngồi xuống bên cạnh Hồng Thi Na, nắm lấy tay cô, tỉ mỉ an ủi: "Thi Na, Khải Trạch luôn nói chuyện như vậy, nó không có ác ý gì con đừng để trong lòng."

Phong Gia Vinh cũng an ủi một câu: "Đúng vậy, tại nó bị chúng ta làm hư từ bé, cho nên mới như vậy, con đừng để lời của nó ở trong lòng."

Nghe những lời an ủi như vậy, tâm tình Hồng Thi Na cũng thấy tốt hơn một chút, nhưng càng lúng túng càng cúi đầu thấp hơn.

Lần đầu gặp mặt cô liền khóc, nhất định sẽ làm cho người khác có ấn tượng không tốt.

Cô thật sự là vô dụng.

Phong Khải Trạch cảm thấy vô cùng phiền não với nước mắt của Hồng Thi Na. Vì vậy anh cũng không nói gì nữa, đứng dậy đi ra ngoài.

Phong Gia Vinh không đồng ý, liền đứng lên gọi anh lại: "Mày đứng lại đó cho tao."

Phong Khải Trạch dừng bước, nhưng không xoay người trở lại, đưa lưng về phía mọi người, với gia đình này anh cảm thấy rất bị bài xích.

Anh không thích nơi này, rất không thích.

"Hôm nay mày phải ở nhà ăn cơm cho tao, sau khi ăn xong đưa Thi Na trở về." Phong Gia Vinh nghiêm nghị ra lệnh, mang theo mùi vị cưỡng ép.

Bức bách như vậy, khiến trong đầu Phong Khải Trạch không thể tiếp nhận nổi. Anh tức giận xoay người lại, mạnh mẽ cự tuyệt: "Không thể nào."

Quả nhiên anh biết trở về liền không có chuyện tốt.

"Nếu như hôm nay mày không làm theo những gì tao nói, tao liền ——" Phong Gia Vinh nghĩ muốn uy hiếp, nhưng nói được một nửa lại không nói được nữa.

Không phải nói không được, mà là ông không biết phải nói thế nào, căn bản ông không có thứ gì có thể uy hiếp được anh.

"Ông định thế nào?" Phong Khải Trạch lạnh lùng hỏi, cái uy hiếp này căn bản anh không thèm để ý.

Từ nhỏ đến lớn, anh còn thiếu bị uy hiếp sao, đã sớm luyện thành một thân Tường Đồng Vách Sắt rồi.

"Vậy tao sẽ dùng thế lực của Phong thị đế quốc, để cho mày cả nửa bước đi ra bên ngoài cũng khó đi, không cho mày dùng một phân tiền nào của tao hết." Phong Gia Vinh suy nghĩ một chút rồi dữ tợn uy hiếp anh.

"Được, vậy ông làm thử xem, để xem dưới thế lực của Phong thị đế quốc, có phải đến nửa bước tôi cũng khó đi hay không? Nhưng tôi nhắc nhở ông một câu, hiện tại mỗi một phân tiền mà tôi tiêu đều không phải của ông." Vẻ mặt Phong Khải Trạch khinh thường, sau khi nói xong liền đi tới trước mặt Hồng Thi Na, từ trên cao nhìn xuống cô, lãnh khốc vô tình nói: "Tốt nhất cô không nên đem ý định đặt ở trên người tôi, cho dù chết, tôi cũng sẽ không cưới người phụ nữ được người khác chỉ định cho đâu."

"Tôi ——" Hồng Thi Na bị bộ dạng đáng sợ kia của anh hù dọa, sợ đến căn bản không dám nói gì hết.

Chẳng qua đổi một góc độ khác mà suy nghĩ về chuyện này, thì thật ra cũng không có gì.

Quan hệ giữa Phong Khải Trạch và Phong Gia Vinh không hề tốt như vậy, anh luôn sẽ bài xích tất cả những gì Phong Gia Vinh an bài cho anh, cả tình cảm cũng vậy.

Nhưng dáng vẻ lãnh khốc của anh, làm cho người ta thật sự rất sợ hãi.

"Cô không phải kiểu người tôi thích, nếu không muốn làm cho chuyện quá phức tạp, vậy thì tự mình thu tay lại đi."

". . . . . ."

Phong Gia Vinh thật sự không thể nhìn được nữa, vừa đi qua vừa mắng to, muốn động thủ đánh người: "Cái thằng khốn kiếp nhà ngươi ——"

Đới Phương Dung cố gắng ngăn ông lại, không để ông đánh người: "Gia Vinh, ông làm gì đấy hả, muốn bạo lực gia đình thật sao?"

"Bà tránh ra cho tôi, hôm nay tôi nhất định phải giáo huấn thằng con bất hiếu này."

"Đừng gây nhau mà."

"Tránh ra." Phong Gia Vinh dùng sức hất Đới Phương Dung ra, sau đó xòe bàn tay tát một cái lên mặt Phong Khải Trạch.

Bốp ——

Tiếng bạt tay vang dội, làm tất cả đều yên lặng.

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn gương mặt bị đánh của Phong Khải Trạch, ngược lại hít một ngụm khí.

Màu nền
Màu chữ
Font chữ
Size chữ
Chiều cao dòng
Tốc độ đọc