Sạc dự phòng 2 USB

Gái Ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Chương 58: Anh đã định là lấy rồi

Tạ Thiên Ngưng ngồi xe hai giờ mới về tới chỗ ở của mình, cả người mệt lử chỉ muốn ngủ thật say.

Hiện thực có quá nhiều phiền muộn và tàn khốc, nếu như ngủ say thì sẽ không cần phải đối mặt với nó.

Đúng, ngủ say.

Cô muốn ngủ thật lâu qua mấy ngày mấy đêm, đem toàn bộ phiền muộn ngủ theo.

Tạ Thiên Ngưng quyết định như vậy, ngây ngô lấy chìa khóa ra, mở cửa phòng, tiếp đó đi vào, hơn nữa còn lập tức khóa cửa lại. Khóa xong còn không yên tâm, lại lắc thử, xác định xem có khóa được hay chưa.

Cô biết cái bệnh thần kinh ở đối diện, cho nên khóa cửa kỹ một chút, không phải là chuyện xấu gì.

Khóa cửa xong, cô mới xoay người lại, đang muốn đi vào phòng. Nhưng người trước mắt lại làm cô sợ hết hồn, trọng tâm cả người không ổn định phải tựa vào cửa, toàn bộ những gì trên tay đều rơi xuống đầy đất.

"Anh, anh vào hồi nào?".

Cô cố ý khóa cửa, chính là đề phòng cái tên bệnh thần kinh đi vào. Nhưng không nghĩ tới, anh ta đã vào được, hơn nữa còn ngồi trong phòng khách, thảnh thơi xem tạp chí, giống như nhà của mình vậy, một chút ngại ngùng cũng không có.

Thật là gặp quỷ.

"Nửa giờ trước đi." Phong Khải Trạch tiếp tục xem tạp chí, bộ dáng không sao cả, cố ý không nhìn tới cô, nhưng nhất cử nhất động của cô, anh đều rất rõ ràng, nhất là một màn cô mới vừa hoảng sợ đến phải tựa vào cửa kia, khiến anh không nhịn được bật cười trong lòng.

Trong mắt anh, bất kỳ hành động của cô đều đáng yêu như thế.

Trước kia nhìn phụ nữ, anh đều có một cảm giác ghê tởm. Thế nhưng với cô, cho dù là mắng chửi người, anh cũng thích.

"Nửa giờ trước, làm sao có thể?" Tạ Thiên Ngưng kêu to, quay đầu lại kiểm tra khóa cửa, phát hiện khóa không sao, căn bản không có bị cạy qua.

Nếu không phải là cạy cửa, vậy anh vào bằng cách nào?

"Anh, anh vào bằng cách nào?"

"Đương nhiên là đi vào".

"Tôi hỏi là làm sao anh mở được cửa?" Cô tức giận hỏi, cả người đều là cơn thịnh nộ.

Vốn định trở về ngủ ngon một giấc, nhưng bị cái tên bệnh thần kinh này quấy rầy, e rằng không ngủ được rồi.

"Đương nhiên là dùng chìa khóa mở cửa, không lẽ anh lấy tay mở sao?" Anh không nóng không lạnh mà trả lời, thái độ bình thản như nước. Nhưng loáng thoáng bên trong có hương vị rượu ngọt. Đối với cô, dường như là cưng chìu, nhưng dường như có một chút trêu chọc cô.

"Từ đâu anh lấy được chìa khóa cửa phòng tôi?".

"Chưa nghe nói tiền có thể sai khiến được ma quỷ sao?".

Chỉ cần có một chút tiền, hơn nữa là một chút thủ đoạn, lấy cái chìa khóa không phải là việc khó.

"Phong tiên sinh, rốt cuộc anh muốn thế nào mới có thể buông tha tôi?" Cô mệt mỏi hỏi, bị anh làm phiền đến sắp không chịu nổi.

Người đàn ông này quá thần bí, hơn nữa bản lãnh rất lớn, rốt cuộc anh ta muốn làm gì?

"Đời này anh sẽ không buông tha em, anh tuyên bố, đời này Tạ Thiên Ngưng em chỉ có thể làm vợ Phong Khải Trạch anh. Em, anh đã định là lấy rồi".

".........."

Tạ Thiên Ngưng bất đắc dĩ lắc đầu một cái, cười gượng trả lời anh: "Anh, tôi tuyệt đối không gả".

Anh ta muốn cưới, cô còn không muốn gả đây.

Ai nguyện ý lấy tên bệnh thần kinh chứ!

Phong Khải Trạch không phản bác ngay, mà chỉ đứng lên, đi tới trước mặt cô, hơi khom người xuống, để mặt mình đối mặt với mặt cô, tự tin nói: "Một ngày nào đó, em nhất định sẽ cam tâm tình nguyện lấy anh. Được rồi, vừa mới trở về nhất định là rất mệt, tắm rửa một chút, sau đó nghỉ ngơi thật tốt, anh tạm thời không quầy rầy em".

Nói xong, lấy tay sờ đầu của cô, sau đó đi ra cửa.

Màu nền
Màu chữ
Font chữ
Size chữ
Chiều cao dòng
Tốc độ đọc