Sạc dự phòng 2 USB

Tạ Thiên Ngưng cho rằng nguyên nhân bị sa thải là do mình hai lần trốn việc không lí do, nhưng nghe Mã quản lý nói thế làm cô nảy sinh nghi ngờ.

Nếu như không phải là nguyên nhân này, cô không nghĩ ra được còn lí do nào khiến công ty sa thải cô.

Những năm gần đây, cô vẫn luôn cực kì nghiêm túc trong công việc, đến nỗi có những lúc không có ai muốn làm thêm giờ, cô vẫn bằng lòng, không oán thán một câu. Trong tâm niệm của cô, Ôn Thiếu Hoa đứng thứ nhất, công việc đứng thứ hai. Một nhân viên ưu tú như cô không có lý do gì để công ty sa thải mới đúng.

"Thiên Ngưng, nguyên nhân gì tôi không nói được, đây là cấp trên ra lệnh, tôi chỉ làm theo chỉ đạo mà thôi. Nói thật, tôi không muốn cô rời đi, cho tới nay cô làm việc rất nghiêm túc, là người có năng lực, nhưng lần này tôi thật sự vô cùng bất đắc dĩ, không thể không để cô đi".

"Mã quản lý ——"

"Được rồi, đừng nói gì nữa, cô trở về thu dọn đồ đạc đi, công ty đã quyết định sa thải cô, bất kể cô nói gì đi nữa cũng không thể thay đổi được điều đó, tôi muốn làm việc, cô đi ra ngoài đi".

Mã quản lý nghiêm túc nói, trong lời nói loáng thoáng có chút bất đắc dĩ, đủ thấy chuyện này đã không thể thay đổi, cô chỉ có thể chấp nhận sự thật.

Tạ Thiên Ngưng không nói thêm nữa, buồn bã xoay người đi ra ngoài, mỗi một bước như nặng ngàn cân, giống như cô nhấc chân lên rất khó khăn, nhưng lại không thể không bước đi.

Vô duyên vô cớ bị sa thải, giống như sấm sét giữa trời quang.

Cô có chút không chịu nổi, muốn khóc lớn một trận.

Mất đi vị hôn phu thì cũng thôi đi, không ngờ công việc cũng mất, thật là bi ai.

Ai có thể tới nói cho cô biết, rốt cuộc là tại sao?

Tạ Thiên Ngưng mang theo tâm trạng nặng nề trở lại vị trí, lưu luyến nhìn bàn làm việc của mình không rời, từng ngón tay chậm chạp chạm vào từng đồ vật, sau đó ngồi xuống cảm thụ cảm giác đã từng ngồi ở đây.

Đây là công việc đầu tiên của cô sau khi tốt nghiệp đại học, qua nhiều năm cô cũng không có ý định đổi công tác.

Chỉ là cô không dự liệu được công ty Thiết Đô lại đột ngột thay đổi.

"Thiên Ngưng, cậu có khỏe không"? Đinh Tiểu Nhiên đi tới, buồn bã hỏi.

Mọi người đều biết chuyện công ty sa thải Tạ Thiên Ngưng, nên hiện tại ai cũng nơm nớp lo sợ rằng người tiếp theo bị sa thải sẽ là mình, ngay cả nói chuyện phiếm cũng không dám.

"Rất tốt". Tạ Thiên Ngưng gượng cười, bắt đầu thu dọn đồ đạc, không muốn khóc lóc trước mặt người khác.

Thật ra thì cô đang rất muốn khóc.

"Những năm vừa qua cậu rất cố gắng trong công việc, đến nỗi mỗi tháng đều được bầu là nhân viên ưu tú, thế mà lại bị sa thải, trong lòng bất kì ai cũng sẽ không dễ chịu gì".

"Tiểu Nhiên, cậu nhanh nhanh trở về làm việc đi, đừng để Mã quản lý thấy được, nếu không người bị sa thải tiếp theo chính là cậu đấy. Cậu yên tâm đi, mình không sao đâu, cứ coi như là mình nghỉ phép thôi, cũng đúng lúc mình muốn nghỉ ngơi một thời gian”.

Tạ Thiên Ngưng tỏ vẻ thản nhiên, thu dọn sơ qua, sau đó ôm cái hộp rời đi.

Đinh Tiểu Nhiên lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cô, âu sầu than thở.

Sau lưng bắt đầu truyền đến tiếng bàn luận xôn xao.

"Tạ Thiên Ngưng vẫn luôn là nhân viên ưu tú, cho dù bị sa thải thì cũng không phải là cô ấy mới đúng, tại sao lại là cô ấy bị sa thải chứ?”

"Có thể là liên quan đến lần trước Phong thị đế quốc điều tra tư liệu nhân viên, có phải là cô ấy đã đắc tội Phong thị đế quốc?”

"Có khả năng sao?”

"Không biết".

Nghe đến mấy cái này, Đinh Tiểu Nhiên vẫn im lặng, không nói gì, trong lòng thầm nghĩ: Tạ Thiên Ngưng không thể nào đắc tội những nhân vật lớn kia, cho nên chuyện bị sa thải chắc hẳn không liên quan đến Phong thị đế quốc.

Nhất định là không, mà là nguyên nhân khác.

Màu nền
Màu chữ
Font chữ
Size chữ
Chiều cao dòng
Tốc độ đọc